Chương 21: Truyền thuyết

Chu Húc đang suy sụp, một âm thanh còn suy sụp hơn thế truyền tới từ bên cạnh: "Oẹ—-"

Nó quay đầu nhìn, bà lão gặm xương sườn đang ôm cái thùng rác, còn nôn kinh hơn những người khác.

Chu Húc: "?"

Hộp cơm bằng nhựa của bà ta rơi dưới đất, đồ ăn bị hất văng tung tóe khắp nơi.

Hạt cơm trộn lẫn với canh thịt, thấm đẫm nước sốt, tản ra mùi thơm ngào ngạt. Người ngửi thấy miệng thèm nhỏ dãi, nhưng lại hơi buồn nôn.

Thịt xương sườn bóng nhẫy, sườn non trắng như tuyết, thịt viên nảy lên mấy lần lăn lông lốc.

Lăn chung với thịt viên là một chiếc nhẫn vàng thiết kế đơn giản.

Môi Hạ Tiều tái nhợt, nhảy cẫng lên để tránh.

Cậu sợ nhất là âm thanh này—

-tiếng hòn bi hoặc là vật kim loại rơi trên sàn nhà, rõ ràng tới mức như lăn vào trong lỗ tai.

Cậu thường xuyên nghe thấy nó rồi giật mình tỉnh giấc giữa đêm, âm thanh vang ngay trên đỉnh đầu như thể có một đứa bé không ngủ được đang ngồi xổm chơi ở trên tầng. Nhưng tầng trên nhà cậu chỉ có phòng cho khách, cả căn phòng trống trơn, chắc chắn không thể có người.

Chiếc nhẫn lăn một vòng rồi lượn về bên chân bà lão.

Như là cố ý, nó ngã xuống bên đôi giày vải đen của bà, phát ra tiếng "leng keng" khẽ khàng.

Bà lão ôm thùng rác hơi run rẩy, cũng không dám ngẩng đầu lên.

Những người khác hận không thể lùi lại vài mét cách món đồ kia càng xa càng tốt, nhưng Văn Thời lại ngồi xổm xuống nhìn kỹ.

Nhìn dáng vẻ bình tĩnh như thế của hắn, Chu Húc có vẻ không phục, nó cũng thò đầu sang.

Chiếc nhẫn kia là một hình tròn trơn trụi, chẳng có hoa văn gì, tuy nhiên mặt nhẫn lại dính máu, mùi tanh gỉ sắt mơ hồ lan toả khá gay mũi.

Nửa mặt nhẫn còn lại không bị dính máu rất sáng, loáng thoáng phản chiếu bóng người dưới ánh đèn.

Đáng lẽ ra chỉ có Văn Thời và Chu Húc, nhưng đằng sau hai cái bóng mờ nhạt của bọn họ còn xuất hiện một khuôn mặt, mái tóc bù xù chạm vai.

Gương mặt kia thò tới phía trước, mặt mũi dần dần phóng to. Từ một gương mặt trắng bệch mơ hồ và mái tóc đen dài đến hai con mắt như có thể thấy rõ lỗ thủng, máu đỏ còn chảy ồ ạt xuống từ hai nơi đó.

Chu Húc bị doạ tới phát điên, nó hét lên một tiếng, ngã phịch mông xuống đất.

Nó bỗng nhiên quay đầu lại—–

Liền thấy Trương Bích Linh sáp lại sau lưng mình.

"Đệt, mẹ mày là ai vậy?!" Chu Húc hoảng sợ hỏi.

Trương Bích Linh: "…."

"Tao là mẹ mày." Trương Bích Linh ngày thường dịu dàng lễ độ nhưng đối với thằng con trai ngang ngược của mình thì thực sự không dịu dàng nổi, "Mày ngứa thịt hả con?"

Chu Húc vừa mới bị màn kia dọa cho một trận hết hồn, nửa ngày còn chưa tỉnh táo, nó nhìn mẹ mình kiểu gì cũng thấy vô cùng kỳ quái. Cho nên hoảng hốt lùi lại mấy bước, ngã chổng vó cuống cuồng tìm ai đó để ôm.

Run rẩy suốt một hồi mới phát hiện người mà nó ôm chính là Hạ Tiều.

Hạ Tiều cũng đứng run rẩy một góc, cậu nói: "Có vẻ lá gan của chú mày còn nhỏ hơn anh ấy nhỉ?"

"Xí! Nhảm nhí." Chu Húc gắt gỏng, hùng hổ buông tay ra.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!