Không ai dạy cả.
Lời của Văn Thời đã vọt tới bên môi, cuối cùng lại không thốt ra, bởi vì hắn cảm giác Tạ Vấn đang không vui.
Hắn vô thức nhìn thoáng qua ngoài cửa.
Cửa cuốn mở một nửa, tầm nhìn có hạn, ngoại trừ cánh cửa rách nát tối mù của gian hàng đối diện thì không thấy gì khác nữa, đương nhiên không thể biết trước khi Tạ Vấn tới đã gặp phải chuyện gì.
Văn Thời cau mày buồn bực nói: "Ai chọc anh à?"
Tạ Vấn nháy mắt sững sờ.
Có vẻ anh ta không ngờ Văn Thời lại phản ứng như thế, động tác đỡ cửa cuốn ngừng lại.
Bóng đèn dây tóc trong tiệm ảm đạm quá mức khiến con ngươi của anh ta càng thêm đen nhánh. Anh ta đứng lặng giữa khoảng sáng, mãi lâu sau mới đột nhiên hoàn hồn.
Anh nghiêng đầu cười cười rồi thở dài một hơi, có lẽ quá nhẹ nên nụ cười chưa kịp rơi vào đáy mắt đã biến mất tăm.
"Không ai cả." Tạ Vấn buông bàn tay nâng cửa, đứng thẳng người, "Vừa rồi đi qua tiệm kia có mùi cỏ huân[1] khó ngửi quá, trùng hợp là loại mà tôi ghét nhất."
[1] Huân hương là hương liệu được pha chế để đốt, hun tạo khói nhẹ với công dụng như chữa bệnh, làm thơm phòng ở, quần áo, đuổi muỗi cùng côn trùng theo mùa … =>Nguồn:.
Anh ta nghiêng người tránh đường, nói tiếp: "Xem xong chưa? Xem xong thì đi ra, đừng cản trở bà lão đóng cửa."
Sợi dây trắng móc trên cửa cuốn lỏng lẻo rơi dưới đất, Văn Thời nhìn anh trong chốc lát, cuối cùng thu sợi dây về.
Hắn vừa quấn nó lên ngón tay vừa đi ra ngoài.
Tròng mắt trắng dã của bà lão nhìn chằm chằm hắn không chớp mắt. Văn Thời chân trước vừa mới ra ngoài, bà sau lưng liền cầm một cái móc rỉ sắt kéo mạnh cửa cuốn sập xuống.
"Vì sao đóng cửa?" Tạ Vấn nói.
Động tác của bà lão ngừng lại, vô thức liếc qua một chỗ phía sau lưng, giọng nói giống như mê mang: "Không thể mở, không thể mở. Cậu ta không bán đồ tốt, không thể mở."
Nói xong, bà chộp lấy móc sắt lê bước chân rời đi.
Mỗi một bước đi, móc sắt đều gõ lên mặt đất phát ra tiếng "Coong" vô cùng sắc nhọn, như muốn đục thủng vào trong óc.
Cách đó không xa có người thở nhẹ.
Văn Thời quay đầu lại, nhìn thấy Chu Húc và Hạ Tiều một trước một sau đứng bên đó.
Chu Húc dường như không chịu nổi tiếng kim loại va chạm này, nó xoa xoa lớp gai ốc nổi lên, đứng một góc dậm chân "bình bịch". Hạ Tiều ở bên cạnh nhìn chòng chọc nó như nhìn kẻ trộm.
"Hai người qua đây làm gì?" Văn Thời hỏi.
"Đường này anh đi được còn tôi thì không chắc?" Chu Húc đáp trả ngay tức khắc như con ngỗng đang giang cánh vỗ phành phạch.
Hạ Tiều tố cáo: "Anh, nó cứ nhất quyết đòi đi theo anh, em liền đi theo xem nó định làm gì."
Chu Húc: "Ai đi theo anh ta? Tôi ở trong đó ngột ngạt quá nên ra ngoài hít thở không khí không được à?"
Hạ Tiều sợ ngây người: "Chú mày còn có nhã hứng hít thở không khí ở chốn này á? Vậy sáng sớm dậy có chạy bộ không?"
Chu Húc: "Tôi——-"
Chu Húc: "…. Đệt."
Có lẽ do tuổi Chu Húc nhỏ hơn một xíu nên khí thế của Hạ Tiều trước mặt nó cũng tạm ổn, chèn ép thì chưa tới nhưng ngang cơ thì thừa sức.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!