Quảng cáo cho thuê???
Đúng là ý tưởng ngu ngốc, thế mà cậu ta cũng nghĩ ra được. Văn Thời đương nhiên không đồng tình.
Người này hễ không vui là nét mặt cứ lạnh căm căm ấy. Chú lùn bị đóng băng đến mức ngơ ngẩn, ngượng ngùng hỏi: "Như thế không tốt ạ?"
"Tốt chỗ nào?" Văn Thời nói.
Đỉnh đầu chú lùn dần xuất hiện một dấu chấm hỏi.
Văn Thời đứng đối diện với cậu một hồi, cuối cùng chợt nhận ra Thẩm Kiều lanh lợi kia đã không còn nữa.
Trước kia hắn chỉ cần nghĩ trong đầu là đối phương đã hiểu được ý mình ngay, dần dà tạo thành thói quen có thể nói một chữ thì nhất định không nói hai của hắn, bây giờ lại không thể như thế được nữa. Hắn phải nói rõ suy nghĩ trong lòng mình ra.
Vì thế hắn bảo: "Cậu có biết chúng ta đang làm gì không? Cậu vẫy hai khách trọ bình thường tới thuê phòng, nhỡ quay đầu một cái thấy mấy thứ xong gào thét cho cả khu nghe thấy, là định dọa họ hay là dọa ai?"
Chú lùn: "Em xin lỗi."
Đầu óc của người này kém cỏi nhưng xin lỗi thì rõ là nhanh. Sắc mặt Văn Thời dịu hơn một chút, hắn chắc mẩm nhắc nhở đến đây là đủ rồi, không ngờ đối phương rũ mắt cố vớt vát thêm một câu: "Thôi hạ giá thuê cũng được, hai phòng tầm hơn bảy nghìn."
Văn Thời: "….."
Khái niệm về giá cả của hắn vẫn dừng ở năm 1995, sau khi nghe thấy con số này lập tức yên lặng hai giây rồi quay đầu bước đi.
Chú lùn mặt mày tái mét chạy theo phía sau, mắt thấy sắp tới cửa lớn biệt thự liền nhịn không được hỏi: "Vậy…vậy ý anh là?"
Văn Thời không quay đầu lại nói: "Coi như tôi chưa nói gì hết."
Kêu thì kêu đi, thích dọa ai thì cứ dọa, chả liên quan tới tao.
Hắn chân dài đi khá nhanh nhưng khi tới trước cửa biệt thự, bước chân đột nhiên ngừng lại.
Chú lùn thấy hắn không đi vào, cậu đang định hỏi "Sao thế", chợt nhớ ra ông từng dặn—-
Ông nói phán quan vốn là người. Sống trên đời muốn giữ bản thân trong sạch thật sự rất khó, chỉ hơi sơ sẩy là sẽ nhuốm bùn ngay. Phán quan ngày xưa phải tuân theo rất nhiều phép tắc, ngay cả bước vào nơi ở của người khác cũng phải chú ý trước sau. Một khi vào nơi có chủ, người có ngộ tính hiểu biết cao sẽ phải có một tấm giấy thông hành thể hiện sự trịnh trọng, cũng coi như là vạch ra ranh giới giữa mình với đám yêu ma quỷ quái.
Người chết mời bọn họ vào cửa phải đốt giấy bạc có viết tên. Người sống thì không phiền phức như vậy, mở miệng mời vào là được.
Tuy nhiên hiện tại hầu như chẳng ai chú ý mấy điều đó nữa, quy củ sớm bị phá bỏ từ thuở nào rồi.
Một giây trước Chú lùn còn cảm thấy Văn Thời khó tính không dễ gần. Bây giờ trông thấy hắn cầm ô dù màu trắng bạc lạnh lùng đứng chờ dưới bậc thang lại cảm thấy con người này không giống người ông nội thờ cúng cho lắm.
"Vào nhà thôi." Chú lùn thử thăm dò, "Nói như vậy được chưa ạ?"
Văn Thời đang tính sẵn trong đầu xem phải dạy dỗ cậu như nào, lúc nghe cậu hỏi thì ngạc nhiên, sau đó cụp mắt gập ô, nhấc chân bước lên bậc thang.
"Anh chưa từng tới đây à?"
"Chưa từng." Văn Thời đi vào phòng khách quét mắt nhìn bốn phía.
Mỗi lần hắn chết trở về sẽ lại bước ra khỏi cổng vô tướng, từ một đứa bé trở thành thanh niên trong khoảng thời gian ngắn, về sau không thay đổi nữa, đến chết vẫn là dáng vẻ này. Cho nên hắn dẫn theo Thẩm Kiều bôn ba khắp nơi, cứ mười mấy hai mươi năm lại đổi chỗ một lần, năm 95 bọn họ sống ở Tây An, mới vừa bàn xong năm sau chuyển đến Ninh Châu, ấy thế mà chẳng đợi được tới lúc lên đường.
Di ảnh của Thẩm Kiều đặt giữa phòng khách, hai dải bùa vàng trắng được treo cao hai bên, chỉ cần có ai chắp tay cúi đầu, hai người ngồi hai bên linh đường sẽ vừa khóc vừa đọc tên người viếng, sau đó diễn tấu một đoạn kèn trống.
Ngoài những thứ này ra, phòng khách không bày biện thêm gì, hơn nữa số linh vật ngày trước đều tan thành mây khói. Người hiểu chuyện vừa bước vào nhà liền biết nhà này …. nghèo hết sức.
Trên tường phía nam có treo một bức tranh dài gần như phủ kín tường, đó là dạng tranh chữ —
- kiểu khảm chữ lên tranh, người không hiểu thì nghĩ nó chỉ là một bức tranh đơn giản, người hiểu sẽ biết đây là danh phả liệt kê đầy đủ các thông phán ở nhân gian.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!