Hạ Tiều phát hiện, anh Văn của cậu là một người rất thẳng thắn.
Chẳng qua có hơi dứt khoát quá mức, giây trước cậu vừa nói "biết đường", giây sau Văn Thời đã đi ra cửa rồi.
"Ấy ấy khoan khoan đã!" Hạ Tiều vội vã chạy về phía phòng ngủ, thay một cái áo hoodie, sau đó ôm một chiếc size lớn hơn đưa cho Văn Thời: "Hôm nay hạ nhiệt độ, em vừa tưới hoa ở ngoài sân thấy khá lạnh, anh mặc cái này đi."
Văn Thời liếc mắt một cái nói: "Không cần."
Hắn có một nước da trắng, mặc một chiếc ao thun ngắn tay màu xám tro, rảnh rỗi còn thích xắn tay áo bên phải lên tận vai, để lộ bắp tay cực kỳ đẹp đẽ.
Đẹp trai thì có đẹp nhưng mà….
"Anh thật sự không lạnh à?" Hạ Tiều nghiêm túc hỏi.
"Không lạnh, tôi nóng." Văn Thời bóp lon coca rỗng trong tay, ném vào thùng rác, sau đó lại mò vào tủ lạnh lôi ra một hộp sữa bò đông lạnh, mở nắp hỏi: "Thế rốt cuộc cậu có đi hay không?"
"….."
Rõ ràng là đang khát lắm rồi.
"Đi đi đi." Hạ Tiều quẳng quần áo lên ghế sô pha, cầm điện thoại đi ra cửa.
Thời tiết cũng không đẹp lắm, hơi âm u, đằng xa mây đen giăng kín, có vẻ như muốn mưa.
Văn Thời nheo mắt nhìn liếc về phía đó: "Đi qua đó mất bao lâu?"
"Đi???" Hạ Tiều bị dọa hết hồn, vội giơ tay nói: "Không cần, em gọi xe rồi, tài xế đang đến đây."
Lại là một chuyện vượt ngoài phạm vi hiểu biết của hắn. Văn Thời không tỏ vẻ gì, giả bộ bản thân tiếp thu khá tốt.
Hạ Tiều vô cùng tự giác đưa màn hình điện thoại của mình qua cho hắn xem—–
Văn Thời nhìn thấy phía trên màn hình có một tấm bản đồ, một chiếc xe con chạy dọc theo bản đồ với tốc độ rùa bò. Kết quả vừa di chuyển được có hai lần thì dừng lại không đi nữa.
Văn Thời đang buồn bực, trên màn hình nhảy ra một câu nhắc nhở rằng đơn đặt chuyến đã kết thúc.
Hạ Tiều đang định để vị đại gia này cảm nhận chút phương tiện giao thông của xã hội hiện đại, không ngờ lại xảy ra tình cảnh này.
Văn Thời chỉ vào dòng nhắc nhở, mấp máy môi: "Thế có nghĩa là gì?"
Hạ Tiều: "…. Ý là mình bị cho leo cây ấy."
"Gã tài xế này vô lương tâm vãi chưởng! Bảo hủy là hủy luôn." Hạ Tiều lẩm bẩm, "Anh chờ một chút, em gọi xe khác."
Ai ngờ vị tài xế này còn nhanh hơn, vừa nhận đơn là dứt khoát hủy luôn.
Hạ Tiều: "???"
Cậu gọi liên tục bốn chiếc xe, cả bốn chiếc đều hủy đơn đặt chuyến, sau đó dần dần không gọi được xe mới nữa.
"Ơ quái lạ." Hạ Tiều cầm điện thoại di động chẳng hiểu mô tê gì, "Hôm này làm sao không biết, chả nhẽ không nên ra khỏi nhà?"
Mãi tới khi mây đen kéo tới gần, vài hạt mưa li ti bắt đầu rơi xuống, cuối cùng cũng có người nhận đơn hàng của bọn họ.
Lần này tài xế không hủy chuyến nữa, khoảng cách cũng không xa lắm. Chiếc xe nhanh chóng dừng ở cổng lớn phủ Danh Hoa.
Văn Thời ném hộp sữa bò trống không vào thùng rác, khom lưng chui vào ghế sau xe.
Tài xế là một người phụ nữ trung niên mặt tròn, vẻ ngoài nhã nhặn hiền lành, bên gò má còn có một nốt ruồi. Cô ta liếc mắt nhìn Văn Thời qua kính chiếu hậu, trêu chọc: "Ái chà, tuổi trẻ nên sức khỏe tốt có khác, trời như này mà vẫn mặc được áo ngắn tay cơ à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!