Chương 126: Ngoại truyện 5

Ngoại truyện 5: Lấy thân làm mẫu

Dịch: Bơ

Độ sát thương của việc "Tiểu sư đệ thoắt cái trở thành bề trên" không lớn lắm, nhưng lực công kích thì cực mạnh.

Cũng không phải là không thể chấp nhận.

Dù sao tính tình Chung Tư rộng rãi cởi mở, vừa nghĩ thoáng lại vừa thích sự mới mẻ, trên đời này vốn chẳng có chuyện gì mà hắn không thể tiếp nhận được.

Còn Trang Dã thì chuyện gì cũng "ừ ừ ừ" nên càng không có ý kiến gì.

Bọn họ đơn giản là bị giật mình mà thôi.

Hễ là người có lương tâm phát hiện ra rồi báo động trước để giảm xóc, bọn họ cũng không đến nỗi "chết" ngay ngắn như thế này được.

***

Sau này có lần rảnh rỗi ngồi tán dóc, Bốc Ninh hỏi: Ngày đó sao lại phản ứng dữ dội như thế.

Khi đó cơ thể họ đã bình phục tương đối, có thể vào lồng như thường, hằng ngày đều luyện tập độ chính xác và ổn định.

Chung Tư ngồi trên thành đài luyện công, cặp chân dài thả đong đưa bên vách núi, hai mắt mở to, tay kẹp lá bùa ngắm vào một chiếc lá nào đó nơi núi thẳm rừng sâu. Hắn nghe thấy câu hỏi của Bốc Ninh bèn nghĩ ngợi đáp: "Có đánh chết cũng không ngờ tới mà thôi."

"Sư phụ là tiên, thần tiên thì làm gì có thất tình lục dục."

"Còn sư đệ...... trước giờ đệ luôn nghĩ dù tất cả mọi người trên cõi đời này lập gia đình, hắn cũng sẽ là ngoại lệ. Có dạo đệ nghi ngờ đệ ấy nhìn người, nhìn rối, nhìn chim, nhìn hoa cỏ như nhau hết, tất cả đều xếp vào "Sinh vật sống", trừ sư phụ."

"Giờ ngẫm lại, đúng là trừ sư phụ ra thật."

Hai ngón tay Chung Tư thả lỏng, lá bùa kia bay thẳng vào cánh rừng.

Hắn lắc lắc cổ tay rồi đổi sang tay trái, kẹp một lá bùa mới, ngắm một chiếc lá cách xa hơn, vừa điều chỉnh góc độ vừa nói: "Tiểu sư huynh, đệ cần được an ủi."

Bốc Ninh: "....."

Dựa vào kinh nghiệm phong phú trong quá khứ, anh chàng họ Chung mà nói vậy thì thường chứng tỏ hắn đang ngứa thịt.

Bốc Ninh đắn đo hỏi: "Vì sao đệ cần an ủi?"

Chung Tư quăng lá bùa thứ hai đi, lại lắc cổ tay quay đầu nói: "Vai vế của sư đệ tăng lên một cấp, đệ tụt xuống lót đáy sư môn, đây chẳng phải mặc cho mấy người bắt nạt à, đệ đương nhiên cần được an ủi rồi."

Bốc Ninh đau đầu, đồng thời cảm thấy cái tên này không có lương tâm gì cả: "Ai bắt nạt đệ, lần nào chả do bản thân đệ trêu chọc người khác trước?"

Chung Tư không biết xấu hổ, trực tiếp bỏ qua câu này: "Nếu đã an ủi, sư huynh có thể đồng ý một yêu cầu nho nhỏ của sư đệ không."

Hắn mô tả sự nho nhỏ bằng khoảng cách giữa hai đầu ngón tay.

Bốc Ninh linh cảm nhất định có bẫy, ngoài miệng bảo "Vậy để huynh suy nghĩ tý", tay đã luồn vào túi áo tìm đá trận.

"Ấy ấy ấy ------" Chung Tư vừa kêu vừa đứng bật dậy bên vách đá: "Không hợp ý thì cũng đừng khởi động trận chứ."

Hắn cười đùa tí tởn chắp tay xin tha, sau đó nói: "Hay là thế này đi, tiểu sư huynh nể mặt chơi với sư đệ nhé, kiểu huynh giỏi nhất ấy, đoán thử xem hai lá bùa đệ vừa phóng ra ngoài thì tay trái hay tay phải ném chuẩn hơn. Nếu đoán đúng....."

"Đệ tặng huynh một hộp đồ chơi nhỏ." Bàn tay sau lưng Chung Tư móc từ đâu ra một hộp đá, quân cờ trong hộp óng ánh như ngọc, toả ra ánh đỏ dưới ánh mặt trời.

Hắn quơ qua trước mắt Bốc Ninh sau đó rụt về như trêu chọc.

Bốc Ninh thoáng ngạc nhiên: "Ở đâu ra thế?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!