Ngoại truyện 2: Chim mỏi bay về tổ
Dịch: Bơ
Văn Thời tạo cơ thể xong thì đặt chúng dưới đáy ao tẩy linh, mây mù vờn quanh, rong rêu níu giữ.
Chậu lửa hồn nọ vẫn luôn đặt trong căn phòng nơi sườn núi kể từ khi được nhen lửa, gió núi thổi từ tây sang đông, còn nó trấn giữ nơi phương bắc.
Căn phòng kia mấy ngày nay chẳng còn vắng bóng người, Chu Húc được nghỉ lễ cũng coi nơi này thành chỗ cư trú dài hạn luôn.
Ban ngày đeo tai nghe làm bài kiểm tra của mình, ban đêm thì ôm mạng internet chập chờn lúc 5G lúc E, đăng nhập game vào bản đồ thung lũng rồi bị hành tơi bời đến mức kêu oai oái. Còn Hạ Tiều thì xuất phát từ tinh thần chủ nghĩa nhân đạo sẽ giúp nó đối chiếu đáp án kiểm tra ban ngày một lượt.
Nó thường xuyên bị từng người trên núi tẩn, thậm chí bao gồm cả lão Mao vì mắc lỗi sai chủ quan cẩu thả. Lúc nó phàn nàn mắng mỏ Hạ Tiều, có hai từ "thậm chí" chọt đúng vào tim lão Mao, khiến lão chỉ muốn biến về nguyên hình, dùng đôi cánh lớn quạt nó tơi tả.
Hôm nay Trần Bất Đáo và Văn Thời cùng nhau vào lồng như mọi ngày, đại Triệu tiểu Triệu đi Ngũ Lũng dọn dẹp đám Huệ Cô còn sót lại. Còn Lão Mao thì gác đêm ở sườn núi.
Hạ Tiều dùng một vài nguyên liệu và sữa bò tìm được từ trong bếp nhà họ Thẩm nấu một nồi thập cẩm trong núi lúc nửa đêm gà gáy, mùi thơm khiến cho lão Mao rất bồn chồn.
"Hai giờ rồi." Lão Mao nhìn bọn họ, thái độ có vẻ vừa đau lòng lại vừa ruồng rẫy, "Hai giờ sáng rồi, ăn cái gì mà dùng nồi hầm to vậy?"
"Hỏi cái thùng cơm này ấy." Hạ Tiều chỉ Chu Húc.
"Bữa trước ăn lúc 6 giờ tối, đến giờ cũng tầm 8 tiếng rồi. Tám tiếng đấy, em còn đang tuổi ăn tuổi lớn mà, đói muốn lả luôn rồi." Chu Húc dặt dẹo ngồi vào bàn, tách đôi đũa đợi mở nắp nồi.
Lão Mao khó hiểu: "Trời đày mày à? Đi ngủ sớm là xong chuyện rồi còn gì, cứ phải ngâm đến tận bây giờ, đứa nào đứa nấy sao cứ thích canh chim vậy, chim trêu ai ghẹo ai hả?"
"Đứa nào đứa nấy?" Chu Húc bắt được trọng điểm: "Còn ai nữa?"
Lão Mao lườm nguýt: "Ông lớn."
Ở núi Tùng Vân, "ông lớn" dùng để chỉ riêng một người.
Chu Húc "À" vỡ lẽ, hí hửng bảo: "Thế thì tui yên tâm rồi, ông nhìn anh ấy mà xem, thức khuya nhiều năm như thế, vừa cao vừa ngầu lại vừa mạnh."
Lão Mao trợn ngược con mắt, đếch cần biết Văn Thời bây giờ thế nào, miễn là nhắc tới thức đêm, lão sẽ chỉ nhớ hai con mắt thâm quầng của cục tuyết năm đó thôi.
Lão bĩu môi nói với Chu Húc: "Nhóc ngẫm nghĩ lại đi, ông lớn kia luyện thuật rối từ nhỏ, đến giờ cũng một nghìn năm, chết rồi lại sống, thể chất về cơ bản thì chẳng khác gì bán tiên. Hắn sẽ chẳng xấu đi cũng chẳng trụi tóc. Nhưng nhóc thì có đấy."
Chu Húc: "....."
"Hắn sẽ không bị hại thận hại gan, nhóc sẽ bị."
"...."
"Hắn sẽ không chết, linh tướng bị khoét rồi vẫn nhảy nhót tưng bừng, nhóc lại sẽ..."
"...."
"Hắn --------"
"Stop! Đủ rồi. Tui cảm thấy công kích cơ thể đến đây là đủ rồi."
Chu Húc cảm tưởng nếu nói tiếp nữa, dù nó không chết vì thức khuya thì cũng chết vì ói mửa mất. Thế là nó ngoan ngoãn nói rõ lý do: "Thật ra tui cũng đâu muốn thức như vậy, chả qua hôm nay cảm thấy có gì đó quai quái."
Lão Mao đần mặt.
Ngay cả Hạ Tiều đang cầm muôi lỗ cũng quay đầu nhìn nó: "Cái gì quai quái?"
Chu Húc: "Không biết nữa, cứ cảm giác không ngủ được."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!