Chương 29: (Vô Đề)

"Nào, để ta đút cho ngươi ăn bữa ăn tình yêu nha!" Tống Kim Tùy mặt dày sáp lại bên người y. Hà Thiên tựa một vai vào cột nhà, thân người thẳng như tùng bách nhưng hai tai đã đỏ ửng.

Y nghiêng người: Để ta tự ăn.

Tống Kim Tùy cũng không trêu chọc y nữa, đưa y bát đũa rồi ra ngoài: Ăn xong nhớ rửa đó.

Biết rồi.

Tống Kim Tùy đẩy cửa ra ngoài, định đi tới căn nhà ngay đầu để xem đám ăn mày thế nào rồi. Trời nắng thế, chắc bọn họ không đi xin được gì đâu nhỉ. Mặc dù hắn có dạy bọn nó mấy biện pháp để ngao du giang hồ nhưng với trí tuệ của bọn nó, không thể học được trong vòng một sớm một chiều.

Hắn nghĩ đến đám trẻ kia, thở dài một hơi. Đều là những đứa trẻ ngoan, chẳng biết vì sao lại bị bỏ rơi đến nỗi không có nhà để về. Nếu như không có phản diện giúp đỡ, chẳng biết bây giờ bọn nó đã thành bộ dáng gì rồi.

Mập

"Không... mấy người là ai, tại sao lại muốn vào đây?"

"Đám nhóc con, cút ra một bên, nếu không đừng trách bọn ta vô tình."

"Không, các người hung hăng như thế, chắc chắn không phải vào khám bệnh. Trước đây Hà đại phu đã bị một nhóm người như các ngươi dọa sợ rồi, bây giờ bọn ta không thể để các ngươi vào... A!"

"Đám nhóc không biết tự lượng sức."

Sau đó, tiếng đánh đ.ấ. m và kêu la không ngừng vang lên. Tống Kim Tùy thầm than không ổn, tăng tốc chạy về phía phát ra tiếng động. Cảnh tượng diễn thật sự có thể dọa c.h.ế. t người.

Máu vương vãi khắp nơi.

Đám người mặc áo đen tay cầm kiếm dính m.á. u đang không ngừng c.h.é. m vào đám ăn mày. Có lẽ chính bọn nó sẽ không ngờ đám người ấy thật sự sẽ g.i.ế. c người giữa ban ngày, đến lúc này mới chạy nhưng đã không kịp. Thân thủ của bọn nó, sao có thể địch lại bọn họ được.

Rất nhanh, tiếng la hét đã chẳng còn nữa.

Tống Kim Tùy: ...

Sao lại để ông đây xuyên vào thời kì đáng ghét này? Ông đây cần một xã hội pháp trị bảo hộ.

Đám người áo đen xử lý xong đám ăn máy, lập tức chuyển hướng tới căn nhà nơi phản diện đang ở. Ngay lúc đó, tầm mắt của bọn họ dính lên người Tống Kim Tùy.

Tống Kim Tùy bị nhìn đến tê cả da đầu.

Tên áo đen đứng gần hắn nhất vung kiếm một cái, đem toàn bộ m.á. u đọng trên thân kiếm rơi hết xuống đất. Lưỡi kiếm bóng loáng phản lại ánh sáng mặt trời, chọc cho đôi mắt hắn đau đớn.

Tống Kim Tùy chỉ thích ở nhà làm cá muối tuy nhiên chuyện gì cũng đã gặp, chỉ có thảm sát là chưa từng chứng kiến. Hắn run đến mức hai chân mềm nhũn, khó khăn lắm mới đứng thẳng. Lúc đám người áo đen lao tới chỗ hắn, hắn lập tức xoay người bỏ chạy.

Thế nhưng hướng hắn chạy không phải là hướng phản diện đang ở.

Khoảng thời gian sinh sống ở đây, hắn đã được phản diện đưa đi tham quan rất nhiều nơi. Hắn đi nhiều đến mức, cả cái hoàng thành này đều đã nằm trong bàn tay hắn. Tốc độ chạy của hắn rất nhanh, hắn vừa chạy vừa để ý xem đám áo đen có đuổi theo hắn hay không.

Sau khi xác định không tên nào tách ra, hắn mới thở phào một hơi.

Chỉ cần không tách ra đi tìm phản diện là được rồi.

"Tại sao vẫn còn chưa về nữa?"

Hà Thiên đứng ở trước cửa nhà, nhìn khung cảnh vắng lặng của buổi hoàng hôn, đáy lòng dấy lên lo lắng. Từ khi xuất hiện đến nay, hắn chưa bao giờ rời xa y quá mười bước chân. Mỗi lần có việc phải đi, hắn đều sẽ nói với y trước.

Y nhận ra, mình đã quen với sự tồn tại của hắn bên cạnh không biết từ khi nào. Để đến bây giờ, khi không có hắn, y lại nhớ hắn đến mức sốt sắng.

"Sao vẫn còn chưa về nữa?"

Y đứng ngồi không yên nhìn mặt trời càng lúc càng thấp dần. Trái tim y đập loạn, sự bồn chồn lo lắng bao vây lấy y.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!