Chương 267: (Vô Đề)

"Xin lỗi, đã lợi dụng ngươi." Nàng thậm chí còn nhẹ nhàng dịu dàng xin lỗi, ánh nắng rơi trên hàng mi của nàng, ánh sáng và bóng tối chập chờn không chừng.

Giọng Kuga Ren lạnh lùng: "Lợi dụng ta?"

Thiếu nữ lại cười, như hoa Trà rực rỡ, như hoa Anh Túc nở rộ, ác ý trong mắt không kiêng nể gì, không chút che giấu.

"Ta có một người rất hận, hận không thể cho nàng ta chết."

"Nhưng ta phát hiện, từ bên người nàng ta cướp đi ngươi, đối với nàng ta mà nói, có lẽ là chuyện càng đau đớn hơn cả việc g**t ch*t nàng ta."

...

Đóng kịch khiến người ta buồn ngủ.

Sau khi đặt mình vào Takeuchi Aoko và k*ch th*ch Shirakawa Ayako một trận thật ác liệt, Vọng Ngưng Thanh nhận được câu trả lời từ Kuga Ren: "Ta không thuộc về bất cứ ai, cũng sẽ không bị bất kỳ ai cướp đi".

Đồng thời thu hoạch được ác cảm của hai nhân vật chính, tuy xuất sư bất lợi, nhưng kết quả mỹ mãn.

Trở về phòng, đúng như dự đoán là không có bữa tối, nghĩ cũng biết, Shirakawa Ayako có thể nuốt trôi cơm mới là lạ.

Cảm giác nhập vai hơi vi diệu, cái cảm giác hơi rát nhẹ kia vừa xa lạ lại vừa mới mẻ, tuy là lần đầu thử, nhưng lại mang lại cho Vọng Ngưng Thanh nhiều suy nghĩ.

Hiển nhiên, con người thường bị cảm tính chi phối, có những chuyện không liên quan đến đúng sai, không liên quan đến phải trái, nhưng lại vì vậy mà sinh ra yêu và hận.

"Không phải vì chuyện này "hợp lý", là có thể xem nó "chính xác" và không hề sinh ra oán hận."

Cũng như Shirakawa Ayako và Kuga Ren, Shirakawa Ayako yêu thầm Kuga Ren, hai người không phải là quan hệ nam nữ chính thức, nhưng khi thấy Takeuchi Aoko và Kuga Ren thân mật, nàng ta vẫn sẽ vì thế mà buồn thương.

Takeuchi Aoko cũng tương tự, chẳng lẽ nàng không biết Shirakawa Ayako vô tội sao? Người ra lệnh thiết lập cái bóng là gia chủ Shirakawa, nhưng nàng vẫn không thể khống chế được mà sinh ra oán hận với Shirakawa Ayako.

"Thì ra là vậy."

Vọng Ngưng Thanh suy nghĩ, nguyên nhân nàng không thể đồng cảm với người khác là do nàng quá chú trọng phải trái, đối với người khác mà nói, hợp lý chưa chắc đã hợp tình.

"Người ta đều nói yêu quái là ác niệm sinh ra từ lòng người, vậy ngươi là cái gì?"

Trong viện của Takeuchi Aoko xuất hiện thêm một vũng nước màu xám dưới bóng râm núi giả, trong góc khuất mà cả mặt trời cũng không chiếu tới được.

Yêu khí của vũng nước màu xám này mỏng mảnh đến thảm thương, giống như được sương trắng ngưng tụ mà thành, có một bóng người ướt dầm dề thường cô độc dựa vào giữa những tảng đá bên cạnh vũng nước.

Bởi vì "yêu quái" này vô cùng yên tĩnh, ban đêm cũng không làm kinh động giấc ngủ của Vọng Ngưng Thanh, hơn nữa vì hắn ở đây nên các yêu quái khác đều tránh xa, Vọng Ngưng Thanh liền không trừ khử hắn, mặc cho hắn mỗi ngày nằm trên tảng đá thẫn thờ.

Bị Vọng Ngưng Thanh dùng ngón tay chọc chọc đầu, con yêu quái này cũng còn không kịp phản ứng lại, chỉ chậm rãi và thong thả ngẩng đầu lên, với một tư thế ngước nhìn.

"Ta không nghĩ Shirakawa Ayako sẽ dễ dàng bỏ qua." Vọng Ngưng Thanh lẩm bẩm.

Chuyện này không khó hiểu, đời trước nữ chính đã bị Aoko cướp đi tất cả, đời này thấy Takeuchi Aoko cứ như chuyện xưa tái diễn, nàng ta cam lòng mới là lạ.

Nếu Vọng Ngưng Thanh đoán không sai, Shirakawa Ayako có lẽ sẽ tung ra thêm nhiều manh mối về dấu ấn Hoả Điệp, đồng thời tìm chút rắc rối cho Takeuchi Aoko mới đúng.

Có nên ra tay trước để giành thế chủ động không? Vọng Ngưng Thanh ngẫm nghĩ, nếu là Takeuchi Aoko, nàng sẽ làm gì đây?

Thiếu nữ ác độc lại âm u, tràn đầy tính công kích này, bước tiếp theo sẽ làm gì đây?

Vọng Ngưng Thanh còn chưa nghĩ kỹ bước tiếp theo, ngày thứ hai đã nghe thị nữ nói, Shirakawa Ayako đã xảy ra chuyện.

Seiu

-hime yếu đuối sống một mình trong khuê phòng đã yên lặng biến mất ngay trong phòng của mình, thị nữ và thủ vệ canh cổng không phát hiện bất kỳ điều gì bất thường, ngày hôm sau, trong nhà ngoài một vũng nước đen hôi thối ra, không còn gì cả.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!