21.
Độc tử Tri phủ Lâm An Đỗ đại nhân, lưu lạc bên ngoài suốt mười lăm năm, cuối cùng được một cô nương mồ côi cứu giúp.
Dù thân phận cô nương ấy thấp kém, nhưng Đỗ công tử là người trọng tình trọng nghĩa, vẫn quyết định dùng lễ chính thê cưới nàng ấy về.
Chớp mắt đã nửa tháng trôi qua.
Hôn lễ cận kề.
Trong khoảng thời gian này, ta nghiêm túc nghe lời nương dặn, không ra cổng lớn, không bước cửa nhỏ.
Bởi vì tòa viện này đã được nương bày kết giới.
Hòa thượng… sẽ không tìm được ta.
Hòa thượng…
Hòa thượng…
"Hòa thượng là người đáng ghét nhất trên đời."
Ta dựa trong lòng Đỗ Minh Anh, ngón tay quấn tóc hắn, vô thức xoay vòng.
"Minh Anh là người tốt nhất trên đời."
"Ta không muốn rời xa Minh Anh…"
"Tiểu Tình."
Thiếu niên tuấn tú cúi xuống hôn nhẹ trán ta.
Trong mắt hắn chỉ có một mình ta.
"Ta cũng không nỡ rời xa nàng."
"Nhưng bà mối nói… đêm trước khi thành thân chúng ta không được gặp nhau."
"Ngày mai đại hôn, ta sẽ đến đón nàng."
"Sau khi thành thân… chúng ta sẽ không bao giờ chia xa nữa."
Ta kéo vạt áo hắn.
"Minh Anh… chàng thật sự sẽ đến đón ta sao?"
"Chàng… có thay đổi không?"
Đỗ Minh Anh từ một tiểu quan bị người khinh rẻ bỗng chốc trở thành công tử tôn quý nhất Lâm An.
Thân hình hắn thẳng hơn vài phần.
Ánh mắt kiên định hơn vài phần.
Phong thái cũng đĩnh đạc hơn vài phần.
Ban ngày hắn đọc sách làm văn.
Ban đêm phải kết giao quyền quý.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!