Chương 5: (Vô Đề)

14.

Có lẽ khi nãy lúc giúp Pháp Hải rút độc châm, ta cũng nhiễm phải chút độc rết, đầu óc choáng váng, tay chân mềm nhũn.

Ta với rết tinh đều thuộc loại độc vật, độc này chưa đến mức lấy mạng ta, nhưng vẫn phải vận công ép ra cẩn thận. Ta không muốn trên người mọc đốm, xấu xí đi…

Ta vịn mép tảng đá làm giường, chậm rãi ngồi xuống bên cạnh, vận khí.

Đến khi mồ hôi túa ra một lượt, mới cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm.

Đứng dậy nhìn lại Pháp Hải đang nằm trên đá.

Không biết hắn đã tự điều tức thế nào, sắc môi đã trở lại bình thường. Vết thương ở ng ự c cũng dần khép lại, lớp da rách đang liền lại từng chút.

Chỉ còn lại hai dấu răng nhỏ xíu.

Ta không nhịn được đưa tay khẽ chạm vào.

Đầu ngón tay lướt theo cơ bắp, men lên phía trên, chạm qua hầu kết, rồi dừng lại ở môi.

Gương mặt không tranh không đoạt.

Môi cũng chẳng yêu diễm.

Thế mà sao… lại khiến thanh xà ta đây như ta nhớ mãi.

Thật kỳ lạ.

Pháp Hải mở mắt.

Đồng tử sâu thẳm như giếng cổ.

Chỉ một ánh mắt đã khiến ta ngẩn người.

Tim ta đập thình thịch, miệng bắt đầu nói nhảm:

"Môi của ngươi thật tuyệt. Nếu đến thanh lâu, chỉ cần cái miệng này thôi cũng đủ tranh hoa khôi rồi."

Hắn bất đắc dĩ lắc đầu, gạt tay ta ra, đứng dậy chỉnh lại tăng bào.

Ta cắn môi, uốn người lại áp sát Pháp Hải:

"Đôi mắt của ngươi còn tuyệt hơn. Nếu để hoàng đế nhìn thấy, e ngài ấy thà bỏ cả thiên hạ… cũng muốn đổi lấy hòa thượng ngươi đấy."

"Phàm những gì có hình… đều là hư vọng."

"Hư vọng cái gì chứ? Ngươi sờ ta thử xem, ta rõ ràng là thật mà!"

Ta nắm tay hắn đặt lên ng ự c mình, trái tim đập thình thịch.

Pháp Hải bây giờ yếu như vậy.

Không trêu chọc một chút thì thật uổng phí!

Hắn rút tay ra, tránh ánh mắt ta, giọng khàn thấp:

"Thấy ngươi một lòng hướng thiện, tích được chút đức… hôm nay bần tăng tha cho ngươi. Mau đi đi."

"Cái gì mà tích đức! Lão nương thèm chút công đức ấy chắc?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!