10.
Hơi thở của con quái thú khổng lồ ngay sau lưng ta, chỉ cách vài thước. Nếu miệng nó đủ lớn, có lẽ ta đã bị nuốt chửng rồi.
Lông trên sống lưng ta dựng đứng.
Ta cố gắng chống đỡ hai chân mềm nhũn, quay phắt đầu lại.
Một tiếng sấm nổ vang, mưa lớn trên trời trút xuống.
Nhờ ánh chớp lóe lên liên hồi, ta nhìn thấy một con cự mãng cuộn mình trong tối. Màu da như hòa lẫn với đá đen, nếu không phải hai vệt đỏ tươi ở mũi, thật khó mà nhận ra.
Bốn mắt nhìn nhau.
Không ngờ… nó còn sợ hơn ta.
Nó gầm khẽ, rụt cổ lại.
Thì ra chỉ là một con rắn con chưa trưởng thành.
"Ngươi nấp ở đây nhìn lén ta thay đồ à?"
Ta chống nạnh, giận dữ hỏi.
Nó thè lưỡi một cái, lấy lại chút khí thế:
"Đây là nhà ta."
"Nhà ngươi? Vậy hóa ra là ta sai à?"
Nó suy nghĩ nghiêm túc… rồi gật đầu.
Ngay sau đó m á u mũi lại chảy.
"Thôi bỏ đi. Một con tiểu yêu hóa hình còn chưa được, nhìn thì cũng nhìn rồi."
Ta hừ một tiếng, định đổi sang ngọn núi khác tiếp tục trong mưa mà tìm.
Không ngờ nó chậm rãi đi theo sau.
"Ngươi tìm gì? Ta có thể giúp."
Cái đầu rắn to vừa vặn… làm ô che mưa cho ta.
Ta không ôm hy vọng lắm, nhưng vẫn nói:
"Ta muốn tìm linh chi tốt, ngươi biết chỗ nào có không?"
"Trước kia núi của ta có khá nhiều. Nhưng gần đây có hai đại yêu đến, một là Thiên Túc đạo trưởng, một là Kim Thiềm cư sĩ."
"Họ nói muốn ở lâu tại đây, chiếm hết bảo vật của các ngọn núi, chẳng chừa cho bọn ta chút nào."
Thiên Túc đạo trưởng?
Rết tinh?
Kim Thiềm cư sĩ?
Cóc tinh?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!