Chương 2: (Vô Đề)

7.

Đến nửa đêm, ca múa tan dần.

Ma ma nhiệt tình mang lên bát chè, khéo léo cho người không liên quan lui hết, rồi liếc mắt ra hiệu với Thu Tư.

"Phải hầu hạ cho tốt."

Đèn trong tiểu sảnh hạ xuống, ánh sáng mờ đi.

Tiểu quan trước mặt ta mặt đỏ như đào, e lệ như hoa sắp nở, nhưng động tác lại rất hiểu chuyện. Hắn quỳ xuống, nắm lấy cổ chân ta, men theo mặt trong chậm rãi đi lên, từng nụ hôn chạm tới đâu cũng khiến ta ngứa tận tim.

"Được hầu hạ mỹ nhân như tỷ tỷ… là phúc của Thu Tư."

Đôi mắt ướt át của hắn nhìn ta, nhìn đến mức tim gan rối loạn.

Ngón tay ta luồn vào mái tóc hắn, từng sợi siết chặt, tiếng thở mê mị bật ra.

Đây… mới là cuộc sống ta muốn.

Cực lạc sắp tới.

Nhưng đúng lúc đó…

Một tràng Phạn âm vang lên.

Ta đột ngột mở to mắt.

Cảm giác áp bức quen thuộc ấy…

Pháp Hải tới rồi.

Hắn cố chấp giữ quy củ Phật môn, không bước vào chốn phong hoa tuyết nguyệt, chỉ có thể đứng ngoài tụng kinh.

Mồ hôi lạnh lập tức rịn ra đầy trán.

Cảm giác hưởng thụ tan biến sạch sẽ.

Ta dùng chân đẩy đầu Thu Tư đang vùi vào vai mình ra, khàn giọng hỏi:

"Sao lại có hòa thượng tụng kinh? Ồn quá."

Thu Tư ngơ ngác:

"Tỷ tỷ… Thu Tư đâu có nghe thấy."

Ta ôm đầu, sốt ruột hơn:

"Chắc chắn có! Mau gọi người đuổi hắn đi!"

Ngoài hoa lâu quả thật có một hòa thượng.

Dưới màn đêm, hắn đứng một mình bên kia đường.

Môi khẽ khép mở, gần như không phát ra âm, nhưng lại bị tố là quấy rầy khách quý trong lầu.

Đám tay chân chửi rủa xông tới vây quanh hắn.

Kết quả bị hắn điểm huyệt từng người, bất động ngã xuống.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!