31.
Bên ngoài tháp, một rồng một giao đang cùng Vô Tận Ý tử chiến.
Một người vì thê tử, một người vì mẫu thân.
Ta áp sát vào cửa sổ nhỏ duy nhất, cố gắng nhìn ra ngoài, mong tìm được tia hi vọng chiến thắng.
Nhưng càng nhìn… càng thấy bi thương.
Lần này… không còn ai có thể cứu ta nữa.
Sau lưng vang lên giọng nói lạnh lẽo của Vô Tận Ý:
"Ngươi nếu có thể khiến ta đ*ng t*nh…"
"…có lẽ ta sẽ cân nhắc tha cho Linh Trạch Vương."
"Cùng với nghiệt chủng của hắn…"
"Ta không thể."
Ta đáp rất dứt khoát.
Vô Tận Ý có giữ lời hay không còn chưa biết.
Chỉ là, ta không muốn làm tổn thương chính mình.
"Thượng thần… vì sao mãi chấp nhất chuyện này?"
Sau khi Pháp Uyên thành Phật đã nhìn thấu mọi thứ, không còn quay lại tìm thù nữa.
Vậy mà đến lượt hắn…
Lại trở nên so đo từng li từng tí.
"Thượng thần, ngài đã bắt được ta, lại thu phục bọn họ…"
"Cũng coi như công đức viên mãn."
"Hà tất phải lãng phí thời gian với ta?"
Vô Tận Ý lại một lần nữa im lặng.
Nhưng cũng không có ý định rời đi.
Chỉ đứng đó… lặng lẽ.
"Trước đây có bọ cạp tinh."
"Nàng ta từng nói với ta… nàng ta đã lừa Pháp Hải thả mình khỏi tháp…"
"…nàng ta đã làm thế nào?"
Ta quay đầu nhìn Vô Tận Ý.
Đúng lúc hắn ngẩng mắt.
Ánh mắt sắc như d a o, lạnh buốt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!