27.
Chúng ta từ biệt tiên đồng, vượt biển qua sông, từ Tây Hồ lên bờ, men theo Linh Ẩn sơn, bước vào Lôi Phong tháp.
Trên đỉnh tháp, ta nhìn thấy thân xác của mình bị ghép nối miễn cưỡng, đặt ở đó.
Bên cạnh là Pháp Hải, đang tĩnh tọa, thân hình khô gầy như đã hóa đá.
Nếu không vượt qua được cửa ải này…hắn sẽ hoàn toàn tiêu tán.
"Pháp Hải… Pháp Hải…"
"Rốt cuộc ngươi bị làm sao vậy?"
Pháp Hải nhắm mắt, tâm không vướng bận, dốc hết khí lực giữ cho thân xác ta không mục nát. Khi nghe thấy giọng ta, đôi mắt tịch mịch ấy chậm rãi mở ra, ánh sáng trở lại.
"Ngươi… đã về."
Pháp Hải hiểu rõ hậu quả của tất cả những việc này.
Thế nhưng hắn vẫn mỉm cười bước đến bên ta.
Nụ cười ấy… lại chợt đông cứng.
Bởi vì hắn nhìn thấy Tiểu Hắc phía sau ta.
Tiểu Hắc nhếch môi, giọng điệu lả lơi:
"Thì ra thân thể của Thanh Thanh thật sự bị hòa thượng này giấu đi."
Hắn khoác tay ôm lấy ta, lớn tiếng nói:
"Cũng chẳng biết hòa thượng đạo mạo này, sau lưng đã làm những chuyện bẩn thỉu gì với thân thể của Thanh Thanh. Chi bằng đốt sạch đi cho rồi!"
Pháp Hải đương nhiên không cho phép.
Hai người gặp lại lần thứ hai, mở màn vẫn là một trận ác chiến.
Nhân lúc họ đánh nhau kịch liệt, ta lặng lẽ kết ấn.
Một ngọn lửa bùng lên, thiêu rụi thân xác mà Pháp Hải đã cẩn thận gìn giữ bấy lâu.
Pháp Hải nhìn ta.
Trong khoảnh khắc… ngẩn người.
Tiểu Hắc lập tức nắm lấy sơ hở ấy.
Một quyền đánh mạnh vào sườn hắn.
M á u trào ra từ miệng Pháp Hải, rơi trên cà sa trắng, loang thành từng đốm như mai đỏ giữa đông.
"Vì sao?"
Trong đôi mắt Pháp Hải phản chiếu ánh lửa.
Đau đớn.
Cùng với không hiểu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!