Chương 1: (Vô Đề)

Ta là tiểu yêu mê luyến hồng trần, lại không biết sống ch ết trêu chọc một hòa thượng.

Kết quả… chơi quá trớn rồi.

Hắn mặt lạnh phá giới, bị ta kéo xuống khỏi đài mây.

Hủy thiên diệt địa, lửa giận cuộn trào. Nhốt ta vào Lôi Phong tháp, dồn ta vào góc tường.

Ta cứ nghĩ lần này hắn hẳn muốn gi ế t mình rồi.

Nhưng hắn lại khàn khàn, kiềm nén bảo:

"Đã trêu chọc ta… vậy đừng trêu chọc kẻ khác nữa……được không…?"

1.

Sau khi bị chín mươi chín tổng tài truyện ngược mỗi người ch é m một nhát, cuối cùng ta cũng được nghỉ hưu dưỡng lão.

Chỉ là… thế giới này không phải bộ "truyện rác" mà ta đã bàn trước với hệ thống.

Ta xuyên thành thanh xà trúc diệp thanh lười biếng tu luyện, dây dưa suốt năm trăm năm, cuối cùng cũng hóa thành người.

2.

Ngày ấy, Quan Âm Bồ Tát điểm hóa Bạch tỷ, nói tỷ ấy có một đoạn duyên, phải tìm được người kia để trả ân cứu mạng năm xưa.

"Tiểu Thanh, nếu con giúp tỷ tỷ kết thúc đoạn trần duyên này, các con đều có thể đắc đạo."

Ta lập tức phản đối:

"Tiểu Thanh chỉ muốn làm con rắn nhỏ tự do tiêu dao giữa trời đất thôi."

Bạch tỷ biết ta lười nhác, không chí tiến thủ, liền mỉm cười bẩm lại:

"Nếu Tiểu Thanh muội muội không có lòng, vậy nhân quả của ta để ta tự mình giải quyết."

Quan Âm bất đắc dĩ lắc đầu, coi như buông tha cho ta.

Ta rất rõ vùng an toàn của mình.

Với chút đạo hạnh nửa mùa này của ta, tuy thành tiên còn xa lắm, nhưng ở nhân gian bắt nạt mỹ nam tử, hoành hành ngang ngược thì vẫn dư sức!

Đến lúc đó trên trời có Bạch tỷ che chở, Quan Âm Bồ Tát lại mở một mắt nhắm một mắt, chẳng phải quá mỹ mãn sao?

Ta tính toán rất hay.

Đáng tiếc…

Trong ngày mưa phùn nọ, ta đã trêu chọc nhầm một tên hòa thượng.

3.

Mồng ba tháng ba.

Hoa  nhuộm đẫm mưa phùn, liễu mảnh phủ sương khói.

Ngày đầu tiên ta hóa thành người, một mình ngồi thuyền du hồ.

Cánh tay trắng mịn lộ khỏi ống tay, bàn tay hứng lấy cánh hoa ướt nước.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!