Chương 47: (Vô Đề)

"Gì cơ?"

"Anh chưa từng lo lắng cho các thành viên trong nhóm sao? Kiểu như nếu có chuyện gì xảy ra thì phải làm sao ấy."

"Ừm... Chắc vậy. Nhưng mà, chính tôi là người gây chuyện nhiều nhất trong nhóm rồi."

Biết ngay mà. Nếu dính phải scandal hẹn hò, người gặp rắc rối lớn nhất chắc chắn là Joo Woo

-sung.

Anh ta khoanh tay, ngẫm nghĩ một lúc.

"Mấy đứa trong nhóm khá ngoan, nên chẳng có vấn đề gì cả. À, nhưng có một lần, có đứa hét lên đòi thử sức với nhạc kịch rồi thất bại thảm hại. Sau đó, nó tới uống rượu giải sầu nữa đấy."

"Anh không ngăn cản à?"

"Không, tôi cứ để yên. Dù sao nó cũng tự biết lo liệu thôi. Nếu tôi có ngăn cản ngay từ đầu thì cũng chỉ làm nó mất hết động lực. Ít nhất, nó đã dám thử thách bản thân mà."

"Không phải thành công mới quan trọng nhất sao?"

"Nếu không dám thử thì làm sao thành công? Cứ sợ hãi rụt rè mãi thì cơ hội cũng chẳng bao giờ đến."

Không ngờ lần này Joo Woo

-sung lại nói những lời giống một tiền bối thực thụ như vậy. Tôi cứ nghĩ anh ta sẽ thực tế hơn cơ. Vì khi đã ở vị trí cao, việc nói về "thử thách" đâu có dễ dàng gì.

Tôi nghe anh ta nói, rồi dùng ngón tay gõ nhẹ lên bàn.

"Anh muốn nói rằng lòng tin rất quan trọng?"

"Dù sao thì cũng đang chung một con thuyền mà."

Joo Woo

-sung lẩm bẩm.

"Nhưng sao? Có chuyện gì à?"

"Tôi nghe thấy tin đồn Kim Seong

-hyun từng bắt nạt bạn học."

"……Thật á?"

"Tôi cũng không chắc nó có thật hay không."

Tôi thành thật trả lời, Joo Woo

-sung cũng tỏ vẻ khó xử, ánh mắt đảo quanh như đang suy nghĩ.

"Xin lỗi nhé, nhưng tôi không thể giúp gì về chuyện này đâu. Nó quá nhạy cảm rồi."

"Không sao."

"Nhóm tôi trước đây cũng từng gặp phải tranh cãi tương tự. Kiểu như hút thuốc lá chẳng hạn… Nhưng mà đó là ảnh ghép."

Anh ta thở dài, vuốt tóc một cách bực bội.

"Cậu sẽ sớm nhận ra thôi, Seo Ho

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!