Chương 44: (Vô Đề)

"Trưởng phòng, nhìn cái gì mà nhìn?! Hả?! Có vấn đề gì với tôi sao?"

"…À, không, không có gì, cứ làm việc của cô đi, PD Kim…"

CP (Giám đốc sản xuất) nhanh chóng lùi lại và rời đi.

Đúng là kẻ điên có tiếng trong đài truyền hình.

Tôi đứng yên bên cạnh, chẳng nói lời nào, chỉ kiên nhẫn chờ đợi.

Sau một lúc hậm hực nhìn chằm chằm vào máy bán hàng tự động, Kim Hee

-young hất nhẹ tóc mái, rồi đột ngột quay sang tôi.

"Thôi bỏ đi. Lần sau tôi sẽ đãi cậu cái gì đắt hơn."

"……Vâng."

"Dù sao thì, Seo Ho

-yoon, tôi không gọi cậu ra đây để nói chuyện gì to tát đâu."

Kim Hee

-young cố gắng kiềm chế cơn giận và tiếp tục nói.

"Ghi cho tôi một món nợ đi. Tôi đã làm sai, nên cậu cũng bị vạ lây."

"Tại sao đó lại là nợ của PD?"

"Vì tôi đã phụ trách cái chương trình rác rưởi này chứ sao. Dù có bị cấp trên ép buộc thế nào đi nữa, thì chính tôi là người đã thực hiện nó. Nên tôi phải chịu trách nhiệm."

Có vẻ như tóc mái cứ liên tục che mắt khiến Kim Hee

-young bực bội, cô ấy mạnh tay vuốt ngược chúng lên.

Không cần phải làm vậy đâu.

Nếu là người khác, tôi chắc chắn sẽ tận dụng cơ hội này để ghi món nợ của cô ấy. Nhưng đối phương lại là Kim Hee

-young, nên tôi không muốn làm thế.

Nhìn cô ấy một lúc, tôi chợt nhận ra—

Nếu từ chối, đó sẽ là một đòn giáng mạnh vào lòng tự trọng của Kim Hee

-young.

"…Được rồi."

"Tốt, quyết định sáng suốt đấy. Khi nào cần gì, cứ nói. Nếu trong khả năng của tôi, tôi sẽ giúp."

Nói xong, Kim Hee

-young lại mạnh chân đá vào máy bán hàng tự động.

Lạ thay, lúc này mấy lon nước mới chịu rơi xuống.

Cô ấy khịt mũi, hừ một tiếng đầy khinh bỉ, rồi bỏ lại đống đồ uống đó và sải bước rời đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!