Chương 40: (Vô Đề)

[……Seo Ho

-yoon à.]

"Tôi đã nói rồi, tôi cũng sẽ làm như vậy mà nếu là tôi."

[Tôi không hiểu sao, hiện tại có dư luận đồng cảm thì nên dừng lại đi. Nếu cứ kéo dài thế này, sẽ chỉ mất đi tất cả thôi. Lại còn bị mắng oan nữa đấy.]

"PD."

[Ừ.]

"Như PD biết đấy, dù sao thì việc này cũng không phải là một kịch bản xấu cho PD đâu."

Nếu tiếp tục duy trì đối đầu, tỷ lệ người xem sẽ tăng nhanh theo thời gian.

[Cậu thật sự muốn gì vậy?]

Tôi bật cười. Đây là câu nói mà tôi đã nghe quá nhiều trong mấy tháng qua.

Ngay cả Im Hyun

-soo, Joo Woo

-sung cũng nói như vậy, và giờ đến lượt Kim Hee

-young cũng nói thế.

"Cũng chỉ là một bát cơm đủ sống thôi mà."

[……Cậu đang đùa tôi sao?]

"Thật lòng đấy."

[Hả… tôi hiểu rồi.]

Kim Hee

-young thở dài nặng nề rồi nói với tôi.

[Tôi sẽ tung một quả bom trên sóng hôm nay. Nhưng nếu cậu tiếp tục như thế này thì sẽ hối hận đấy.]

"Tôi không như vậy đâu."

[Không tò mò được edit ra sao à?]

"Không."

[Thật là người kỳ lạ, Seo Ho

-yoon à. Cái biệt danh "kẻ điên' này, cậu muốn sao?]

"Chắc tôi cũng có biệt danh này rồi."

[Thật là…]

Tôi bật cười khúc khích. Đến lúc phải kết thúc cuộc gọi, nhưng tôi vẫn do dự. Có một câu tôi muốn nói với cô ấy.

Cần một chút dũng cảm, nhưng liệu có thể nói không?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!