[ Idols vô danh Tycoon đang cố gắng hết sức để tránh tiết lộ thông tin^^]
"Ha..."
"Ho
-yoon, đến rồi."
"À, vâng."
Tôi theo quản lý bước vào công ty. Dù là showcase hay là vào được chart, tòa nhà cũ kỹ vẫn không thay đổi.
Quản lý tiếp tục nói bên cạnh tôi.
"Đừng lo lắng quá. Gặp giám đốc ấy mà. Tôi nghĩ sẽ không phải là chuyện xấu đâu."
Quản lý cứ lo lắng cho tôi như vậy. Cứ nhìn cách anh ta lo lắng, thực sự thấy anh ta rất dễ mến.
"Lần này thành tích trên chart thật sự quá tốt, có khi họ muốn thúc đẩy cậu mạnh mẽ hơn nữa đấy."
... Vấn đề là quá lạc quan.
Tôi cười khẽ và theo anh ấy vào phòng giám đốc. Giám đốc đang nói chuyện điện thoại với ai đó, nhưng khi mắt chúng tôi gặp nhau, ông ta nở một nụ cười rộng đến mức như nhìn thấy "tiền rơi từ trên trời".
"Chắc đây là cảm giác bài xích người cùng loài." (máu bóc lột như nhau)
"À, Ho
-yoon đến rồi à?"
"Giám đốc, chào ngài."
"Chờ một chút, tôi phải gọi điện nữa. À, vâng, xin lỗi. Bây giờ Ho
-yoon của The Dawn đã đến rồi."
Nụ cười của ông ta quá tươi… Thậm chí còn nhắc đến tên tôi…
Tôi bắt đầu cảm thấy một cảm giác không ổn, cứ nhìn quanh như thể đang đoán điều gì đó.
"Không phải là mời gọi đâu nhỉ?"
Quản lý ngồi cạnh tôi, lo lắng lắc lư chân không ngừng.
"Ho, Ho, Ho
-yoon à. Cậu cần nước gì không?"
"... Quản lý, bình tĩnh lại đi."
Có lẽ người lo lắng hơn cả tôi chính là quản lý.
Chúng tôi chờ một lúc, và giám đốc cúp máy trong khi vẫn nói "vâng, vâng" rồi nhìn tôi với ánh mắt mãn nguyện.
"Ho
-yoon à, cậu đến có khó khăn gì không?"
"Ho
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!