PD: là đạo diễn, trong trường hợp này là đạo diễn cho chương trình tv, ví dụ dễ hiểu chương trình "Kể truyện đêm khuya cùng Brown" PD có thể chỉ định khách mời mình thích, cắt mấy cảnh cãi nhau của tên MC với bạn thân MC đi. Nếu muốn có thể edit cảnh cãi nhau này thành cảnh đang cố níu kéo nhau.
=======
"PD có còn là người không vậy?"
Tôi chỉ thờ ơ. Mặc dù trước mắt là một idol đang khóc nức nở.
"Cái gì?"
"Nếu PD còn có lương tâm thì tuyệt đối không thể chỉnh sửa như vậy được!"
Tôi nhìn cô ấy, người đang gào lên với vẻ tức giận. Một chương trình thi đấu dành cho những thực tập sinh không thể debut thành idol dù đã luyện tập lâu dài, xếp hạng thứ 4, không tồi chút nào.
Quan trọng nhất là tất cả thành tích đó đều là do tôi tạo ra.
Cụ thể là, qua chỉnh sửa.
Tôi, một PD 33 tuổi, tài năng thiên bẩm trong chỉnh sửa, được mệnh danh là "quái vật" trong nghề. Đó là danh xưng theo tôi suốt thời gian qua.
Và tôi rất thích điều đó.
Ít nhất là về mặt tiền bạc.
"Cô xếp thứ 4 rồi mà."
"Vậy thì sao? Điều quan trọng là tất cả đã mất hết rồi. Công chúng chỉ trích tôi điên rồ. Những người bạn đã luyện tập cùng tôi suốt 10 năm giờ không còn liên lạc nữa. Mỗi khi ra ngoài, tôi lại bị ném trứng."
"Sống lâu thế."
"Cái gì?!"
"Bị chửi thì sẽ được sống lâu đấy."
Tôi lấy một điếu thuốc, đặt vào miệng và bật lửa. Tiếng lửa bật lên lách tách rồi cháy sáng. Sau khi hít một hơi thật sâu, tôi thở ra một làn khói. Cô idol nhìn tôi, vẻ mặt ngỡ ngàng.
"Cô biết là cô hát không tốt không?"
"Cái gì cơ?"
"Ngay từ đầu, cô cứ nói muốn nổi tiếng bằng mọi cách. Tôi thấy cô đầy nhiệt huyết nên đã giúp cô chỉnh sửa và đăng lên. Cô có thể là một kẻ khó ưa nhưng lại là một thiên tài vũ đạo, và dù có làm người ta bực mình nhưng không thể nào quên được cô. Còn có người nói tôi là bạn trai của cô, mặc dù chúng tôi chẳng hề giống nhau."
Tôi chỉ nhắc lại những lời mà mọi người nói trên mạng, làm cô ấy đỏ mặt, tức giận.
"Cô nói muốn thành công, và tôi đã giúp cô."
Câu này rõ ràng là đúng. Nếu không có tôi, cô ấy chắc chắn không thể đạt hạng 4. Tôi nói thật khách quan, nhưng cô ấy vẫn nghiến răng, giận dữ.
"Cái đó tôi không cần đâu."
"Nhưng ban đầu cô không phải đã nói, chỉ cần có vậy là đủ rồi sao?"
"......"
"Nếu khó khăn thì cô cứ nhìn vào số dư tài khoản ngân hàng. Như vậy, cô sẽ cảm thấy hạnh phúc hơn."
Thỉnh thoảng, khi tôi bị trưởng phòng đổ rượu lên đầu và làm mọi thứ trở nên vô nghĩa, tôi cũng nhìn vào tài khoản ngân hàng. Và rồi vỗ nhẹ lên ngực mình.
Đúng vậy, cuộc sống có gì quan trọng? Tiền là đủ rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!