Chương 5: (Vô Đề)

Editor: Devil

Kì thi giữa kì sắp tới nên tiết tự học buổi tối của khối cấp ba tăng lên nửa tiếng, Chu Bùi Cảnh cũng ít gặp Tạ Trí ở trong phòng, cho dù có gặp mặt Tạ Trí cũng chỉ nhàn nhạt gật đầu với cậu một chút không còn trêu đùa, hai người an an tĩnh tĩnh không có việc gì trải qua một khoảng thời gian.

Vào một buổi chiều giữa tuần tháng mười một, Chu Bùi Cảnh cuối cùng cũng thi xong môn Anh, vô cùng vui vẻ về kí túc lấy cặp trở về nhà lại thấy Tạ Trí sốt đến mức nóng bỏng người nằm ở trên sô pha.

Ngay từ đầu, Chu Bùi Cảnh không để ý tới người nằm trên sô pha, cậu thu dọn quần áo ở trong phòng rồi kéo vali đi ra ngoài, thấy trên bàn có một cái cốc liền định đi rửa rồi về nhà, bởi vì Tạ Trí nhất định sẽ không đụng vào, chờ chủ nhật anh về thì cái cốc cũng bám rêu luôn rồi.

Vừa mới đi tới bàn liền thấy Tạ Trí cau mày nằm trên sô pha. Tạ Trí vừa cao vừa to, đầu nằm lên trên đệm dựa, một chân thì vắt vẻo ở ngoài, còn một chân thì ở dưới đất.

" Tạ Trí?" Chu Bùi Cảnh cho rằng Tạ  Trí đã ngủ rồi, nhẹ giọng gọi anh.

Tạ Trí không nhúc nhích. Chu Bùi Cảnh cẩn thận tới gần anh quan sát một lúc, Tạ Trí cau mày gắt gao, rên rỉ hai cái dường như thân thể không thoải mát cho lắm. Tay Chu Bùi Cảnh đặt lên trán Tạ Trí rồi rút về ngay, xác định Tạ Trí đang phát sốt.

Vốn dĩ, Chu Bùi cảnh muốn tìm thuốc cho Tạ Trí uống nhưng mà hiếm lắm mới thấy bộ dạng ốm yếu của Tạ Trí còn trông rất đẹp. Tay chân anh thon dài tạo hình chữ X * nằm ở trên sô pha, cơ bắp phập phồng dưới lớp áo thun, tràn ngập dã tính và mỹ cảm, cực kì giống một bức danh họa. Chu Bùi Cảnh nhìn đến mức tâm sinh tà niệm, tay ngứa ngáy muốn vẽ. Từ lâu cậu đã muốn vẽ Tạ Trí mà hiện tại Tạ Trí còn đang bệnh nằm ở trên sô pha như con cá mặc người làm thịt.

Chu Bùi Cảnh ngồi xổm nhìn một lát, xác định được trong chốc lát Tạ Trí sẽ không tỉnh lại, cậu liền chạy về phòng dọn bàn vẽ ra.

Bút chì của Chu bùi Cảnh mới đặt lên giấy vẽ phác ra các nét cơ bản tạo hình thì Tạ Trí xoay người một cái rơi từ trên sô pha xuống dưới mặt đất phát ra một tiếng "uỳnh" thậtt to. Chu Bùi Cảnh lập tức buông bút chạy tới đỡ Tạ Trí.

Tạ Trí ngã một cái liền tỉnh táo đôi chút, thân người mềm như bông ôm bả vai Chu Bùi Cảnh muốn đứng lên, Chu Bùi Cảnh đang quỳ trên đất bị thân thể nặng nề của Tạ Trí áp đảo, cậu vừa chột dạ vừa yếu ớt nghiến răng đỡ lấy Tạ Trí, thả anh lên sô pha, nói: " Có phải anh đang ốm không? Tôi đi lấy thuốc cho anh!"

Cậu vội vội vàng vàng chạy về phòng mình lấy thuốc hạ sốt trong hộp thuốc dự phòng ra rồi đi rót một cốc nước ấm đưa cho Tạ Trí uống.

Tạ Trí liếc xéo cậu một cái, tuy rằng đang sốt nhưng tư duy vẫn nhanh nhạy: " Vừa rồi cậu đnag làm trò gì?"

" Vốn định dọn bàn vẽ để đi học tiết tranh sơn dầu nhưng nhìn thấy anh ngã." Chu Bùi Cảnh trợn mắt nói dối.

Trong lòng Tạ Trí có chút không tin nhưng tinh thần anh không muốn nghĩ nhiều nữa, kéo Chu Bùi Cảnh: " Đi học cái gì, ở lại chăm sóc tôi."

" Hả?" Chu Bùi Cảnh khó xử nhăn mặt " Thầy tôi rất khó hẹn, anh tìm người khác tới đi."

Lời này của Chu Bùi Cảnh nửa thật nửa giả, thầy dạy vẽ của cậu là Lý Vinh Hải, một họa sĩ tranh sơn dầu nổi tiếng trong nước, khoảng thời gian trước đã ra nước ngoài mở triển lãm tranh cũng đã mấy tháng chưa tiếp tục dạy Chu Bùi Cảnh. Nhưng mà tâm lý đại sư chung quy cũng nhớ tới cậu học trò nhỏ của mình nên vừa về nước đã hẹn Chu Bùi Cảnh gặp nhau ở phòng làm việc của ông vào chiều thứ bảy.

Hôm nay mới là chiều thứ năm vì thi giữa kì đã xong nên nhà trường đại phát từ bi cho học sinh nghỉ.

" Điện thoại tôi rơi rồi, không tìm được người bằng không sao tôi phải giữ cậu chứ?" Tạ trí lúc ốm sẽ giống như một đứa trẻ to xác quấn lấy đàn em kém mình tận sáu tuổi mà mặt không đỏ.

Cánh tay của Chu Bùi Cảnh bị Tạ Trí lôi kéo, cậu cúi đầu nhìn Tạ Trí vài lần liền sinh ra một ý niệm lớn mật. Thầy cậu đã yêu cầu cậu vẽ thứ mà mình vừa lòng nhất, từ trước đến nay cậu vẫn chưa vẽ được bức nào mà vừa ý nhất, gần đây chỉ muốn vẽ một thứ duy nhất chính là Tạ trí.

" Tôi ở lại chăm sóc anh nhưng mà anh để tôi vẽ một bức nhé, anh chỉ cần nằm là được không cần làm gì cả!"

Tạ Trí khẽ nhướn mày, anh đã sớm thấy bàn bàn vẽ ở trước TV cùng với thuốc màu được đặt ngay ngắn chỉnh tề ở đó, Chu Bùi Cảnh vừa nói anh đã hiểu rõ, khẽ nheo mắt nhìn chằm chằm Chu Bùi Cảnh: " Vừa nối nếu tôi không ngã khỏi sô pha, có lẽ cậu đã vẽ xong rồi đi luôn nhỉ?"

Chu Bùi Cảnh không nghĩ tới sẽ bị vạch trần, ấp úng không nói nên lời.

" Lá gan cũng to nhỉ" Tạ Trí nghiến răng nắm Chu Bùi Cảnh " Câu nói thử xem có phải cậu định nhìn tôi phát sốt đến chết ở trong phòng không?"

" Không phải…." Chu Bùi Cảnh bị Tạ Trí áp dưới thân, hoảng sợ vội nói " Tôi chỉ định vẽ một chút….."

" Vẽ một chút?" Mặt Tạ Trí phóng to trước mắt Chu Bùi Cảnh " Vậy tôi đánh cậu một chút thì cũng chẳng sao nhỉ."

Chu Bùi Cảnh run lẩy bẩy khẽ oán trách bản thân vừa rồi sao lại to gan lớn mật mà mặc kệ Tạ Trí đang ốm mà ngồi vẽ tranh.

Đầu Tạ Trí hơi choáng một chút, thuốc hạ sốt bắt đầu có hiệu quả, hiện tại anh chỉ muốn ngủ.

Anh buông Chu Bùi Cảnh ra: " Cậu muốn vẽ thì vẽ đi, lấy cho tôi cái chăn trên giường lại đây."

Áp lực trên người Chu Bùi Cảnh chợt biến mất, khuỷu tay Tạ Trí khẽ lay lay nằm ở bên cậu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!