Editor: Devil
Lúc về kí túc xá, Chu Bùi Cảnh phát hiện khóa cửa đã được sửa rồi liền quay đầu lại hỏi Tạ Trí còn đang rót nước ở bàn: " Anh gọi người đến sửa à?"
" Ừ " Tạ Trí thừa nhận rồi lại nói thêm " Miễn cho cậu lại khóc."
Chu Bùi Cảnh tiến vào phòng nghĩ một lúc vẫn khóa cửa lại. Nhìn quanh phòng một vòng, luôn cảm thấy có chỗ khang khác.
Tạ Trí ở bên này uống nước không biết vì sao lúc đầu tâm tình khá tốt nhưng lúc nghe thấy tiếng Chu Bùi Cảnh khóa cửa lại " cạch" một tiếng, chân mày liền cau lại.
Anh đến cửa phòng Chu Bùi Cảnh gõ cửa.
" Có chuyện gì thế?" Chu Bùi Cảnh ở trong lập tức trả lời anh.
" Cậu mở cửa ra." Tạ Trí không kiên nhẫn nói.
Chu Bùi Cảnh ở bên trong xây dựng tâm lý một hồi mới mở cửa lại chỉ mở hé một chút nhìn ra bên ngoài: " Xảy ra chuyện gì à?"
Tạ Trí đột nhiên kéo cửa, Chu Bùi Cảnh đang cầm khóa không hề phòng bị, bị kéo một cái lảo đảo nhào vào người Tạ Trí, cậu vội vàng lùi về sau hai bước đứng thẳng người.
" Khóa này do tôi tìm người sửa" Tạ Trí dùng ngón trỏ gõ gõ lên cái khóa: " Vậy nên cậu không được khóa cửa."
" Hả?" Chu Bùi Cảnh không biết mình có hiểu đúng ý của Tạ Trí không nữa.
Tạ Trí chậm rãi nhắc lại một lần nữa: " Tôi nói, cái khóa này là của tôi vậy nên cậu không có sự đồng ý của tôi thì không được khóa cửa."
Chu Bùi Cảnh ngây dại còn có kiểu như vậy sao?
Cậu chửi thầm vài câu, miễn cưỡng gật gật đầu, nói: " Dạ."
Dù sao có khóa hay không thì cũng như vậy nhưng so với bị hỏng thì tốt hơn chút. Tạ Trí thấy cậu đồng ý liền nhấc chân bước đi, Chu Bùi Cảnh đột nhiên gọi anh lại: " Ừmm… Có mấy tập tranh tôi không tìm thấy đâu cả, anh có thấy nó ở đâu không?"
Tạ Trí nhớ đến mấy quyển bị Lý Hạo Nhiên xé nát kìa liền chột dạ một giây rồi lập tức lạnh mặt nói: " Đương nhiên là không."
" Không cũng không sao…." Chu Bùi Cảnh nhỏ giọng lầu bầu đóng cửa lại tìm một lần nữa vẫn không thấy đâu cả, cậu cẩn thận nhớ lại cũng không nhớ được rốt cuộc có mang về nhà hay không. Cậu đang định cuối tuần này về sẽ tìm.
Kết quả chưa tới hai ngày cậu nhận được một bưu kiện. Lúc Du Tiếu cùng một nam sinh khác trong lớp ra cổng trường nhận chuyển phát nhanh liền thuận tiện mang về cho cậu. Chu bùi Cảnh mở ra liền thấy bên tỏng toàn là tập tranh, từ Sargent * đến Renoir * cũng khoảng tầm ba mươi cuốn, chỉ là không có mấy quyển cậu bị thiếu kia. Chu Bùi Cảnh đóng thùng giấy lại, trong lòng cảm thấy tức giận mà hô to, mình đã nói mà nhất định là do Tạ Trí làm hỏng! Còn không thừa nhận!
Thảo nào mấy hôm nay không thấy bóng dáng Tạ Trí đâu, hóa ra là làm mất tập tranh của mình nên chột dạ!
Cậu cũng không nghĩ lúc Tạ Trí bắt nạt một đứa học sinh trung học thì không ngại gì mà lại chỉ vì một vài quyển sách lại chột dạ.
Du Tiếu còn đang thở hồng hộc vì bê thùng về, đập vai Chu Bùi Cảnh nói: "Cậu sao lại mua nhiều sách như vậy hại tớ cùng Lục Phong bê mệt chết mất, nhất định phải mời hai bọn mình ăn combo Sriloin đó."
" Được thôi." Chu Bùi Cảnh đẩy thùng xuống dưới bàn, hỏi " Nhưng mà combo Sriloin là gì?"
Hạ Phỉ Phỉ nghe thấy liền quay đầu: " Chính là combo đắt nhất trong tiệm cơm Tây đó, mình cũng chưa từng ăn đâu, Chu Bùi Cảnh mình nói cho cậu nghe, ai thấy thì phải có phần đấy, ăn mảnh sẽ bị trúng độc cho coi!"
" Cái gì cơ? Ăn cái gì mà bị độc thực?" Lâm Trác Quân về đi vệ sinh trở về mới nghe được mỗi câu cuối cùng, nhạy cảm hỏi: " Ai dám bỏ tớ mà đi ăn mảnh hả?"
Chu Bùi Cảnh suy sụp ngả xuống: " Được rồi, ai cũng có phần cả."
Lúc tan học buổi sáng, năm người kéo đuôi nhau đến tiệm cơm Tây ở tầng ba.
Trong tiệm cơm Tây, giáo viên còn nhiều hơn học sinh vì giáo viên còn có cơm trợ cấp, nếu nhà ăn giáo viên quá đông thì thường tới tầng ba ăn một bữa ngon hơn, may mắn là ghế dài ở nhà ăn đều có bức che, nên đi vào chỉ thấy một đường dài ở phía trước, ai cũng không thấy ai nên bọn học sinh cũng thả lỏng hơn, ít cố kỵ giáo viên.
Lúc ngồi xuống gọi cơm, Hạ Phỉ Phỉ nói thầm với Lâm Trác Quân, thỉnh thoảng còn cười trộm.
" Hai cậu nói gì thế?" Du Tiếu bất mãn nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!