Editor: Devil
Ngoại trừ quan hệ với bạn cùng phòng không được tốt lắm ra, Chu Bùi Cảnh vẫn rất thích cuộc sống ở trường mới, bạn học cậu đều rất tốt, thầy cô lại thân thiện, việc học cũng không quá khó, cậu cũng quen biết thêm được nhiều bạn mới.
Giữa trưa một ngày nọ, Chu Bùi Cảnh đang nói chuyện phiếm với bạn nữ ngồi cùng bàn là Hạ Phỉ Phỉ, biết được chị cô đang học cấp ba liền nói bóng nói gió hỏi thăm Tạ Trí, thế mới thấy Tạ Trí rất có tiếng ở trong trường.
"Anh ấy đẹp trai như thế làm gì có chuyện mình không biết tới chứ." Đôi tay Hạ Phỉ Phỉ đặt lên ngực trái, vẻ mặt hoa si " Nhưng mà con trai các cậu cũng hay nói về Tạ Trí sao? Nhất định là rất ghen tị với anh ấy đi."
"…" Chu Bùi Cảnh không nói gì.
"Hơn nữa chị mình nói rằng gia thế nhà anh ấy cũng rất tốt, bố là đại cổ đông của trường nên anh ấy vẫn luôn một mình ở một phòng, thật bá đạo quá đi!" Hạ Phỉ phỉ tiếp tục nói " Cuối năm ngoái trường mình có đấu một trận bóng rổ với Thập Nhị Trung đấy cậu có biết không, anh ấy cũng là chủ lực đội bóng, sao lại hoàn mỹ như vậy chứ…."
Chu Bùi Cảnh thuận miệng ứng phó Hạ Phỉ Phỉ, trong lòng chỉ nghe mỗi câu " Vẫn luôn ở một mình" có lẽ là bởi vì trước kia Tạ Trí vẫn luôn độc chiếm cả phòng nên giờ đột nhiên bị Chu Bùi Cảnh, một người từ nơi khác đến xâm lấn địa bàn nên làm anh ta rất khó chịu cho nên anh ta mới trêu cợt mình như thế.
Chu Bùi Cảnh ưu sầu mà thở dài một hơi, một lát sau, cậu lại tự an ủi mình, nếu nỗ lực làm một bạn cùng phòng an tĩnh, không có độ tồn tại thì chờ đến học kỳ sau xin đổi ký túc xá là được. Nói không chừng còn có thể cùng Tạ Trí nước sông không phạm nước giếng mà trải qua hơn nửa học kì này, ít nhất mấy ngày nay, Tạ Trí dường như cũng có chút chuyển biến tốt hơn.
Nhưng mà, lý tưởng thì đẹp đẽ nhưng hiện thực lại tàn khốc, cậu lại đụng phải Tạ Trí ở nhà ăn vào buổi tối.
Trường học có ba nhà ăn, nhà ăn đồ Trung, nhà ăn đồ Hàn và nhà ăn đồ Tây, phân biệt ở ba tầng khác nhau, đồ ăn Trung với Hàn đều là cơm làm sẵn còn đồ Tây lại làm trực triếp nên Tạ Trí vẫn luôn ăn cơm ở nhà ăn đồ Tây, mà Chu Bùi Cảnh thích ăn đồ Trung mà cấp hai lại tan sớm hơn cấp ba nửa tiếng nên căn bản Chu Bùi Cảnh luôn hoàn mỹ trốn được Tạ Trí.
Nhưng hôm nay là lần thi tháng đầu tiên, Chu Bùi Cảnh thảo luận đề thi với bạn cùng bàn đằng trước và sau mình hơn nửa tiếng ở trong lớp, hơn nữa Tạ Trí lại đột nhiên muốn đi ăn đồ Trung nên hai người mới gặp nhau ở nhà ăn.
Chu Bùi Cảnh nhìn thấy Tạ Trí đang bị đám người vây quanh vô cùng náo nhiệt liền cúi đầu chạy trốn.
" Ấy, là Tạ Trí!" Hạ Phỉ Phỉ nhỏ giọng kinh ngạc, cảm thán.
Bạn trai ngồi sau bàn Chu Bùi Cảnh là Du Tiếu nhìn thoáng qua rồi khinh thường nói: " Cũng không quá đẹp trai, chỉ là hơi cao thôi."
Bạn gái ngồi sau là Lâm Trác Quân tính cách cô luôn phóng khoáng, thẳng thắn liền dùng sức đánh vào đầu Du Tiếu: " Mình thấy cậu chính là đang ghen tị!"
Du Tiếu kêu "A" một tiếng thật dài khiến hơn nửa người trong nhà ăn đều bị âm thanh thảm thiết mà chuyển sự chú ý từ Tạ Trí sang bên mấy người Chu Bùi Cảnh.
Chu Bùi Cảnh vùi đầu vào cổ áo mình, trốn ở sau Du Tiếu, liều mạng kéo cậu ta đến chỗ gọi cơm.
Du Tiếu vẫn còn đang nói: " Mình ghen tị cái gì chứ, cậu không thấy tất cả mọi người đều đang nhìn mình sao?"
" Cậu đừng nói nữa, sắp không còn mặt luôn rồi." Lâm Trác Quân rất xấu hổ, không ngờ lại bị đàn anh nhìn thấy một mặt bạo lực như vậy, cô rõ ràng là một người thục nữ mà.
" Mình thấy học trưởng dường như liếc mình một cái." Hạ Phỉ Phỉ đỏ mặt nói lại bị Du Tiếu cắt ngang nói cô đang nằm mơ.
Bữa cơm này Chu Bùi Cảnh ăn mà không cảm nhận được vị gì, chỉ cúi đầu chọc đĩa cà chua xào trứng lại không biết đang nghĩ gì. Đây là lần đầu cậu thấy Tạ Trí ở nơi công cộng, Tạ Trí bị một đám người vây quanh, vừa cao vừa đẹp trai chính là hạc đứng trong bầy gà, không giống với những người ở bên cạnh, lại hơi mỉm cười nhẹ, một bộ dạng ôn hòa có lễ độ, nhìn qua trông rất bình thường.
Nhưng ai biết rằng tính tình vị đàn anh đẹp trai này lại kém tới vậy chứ?
" Chu Bùi Cảnh, cậu có nghe mình nói không thế?" Lâm Trác Quân dùng sức gõ một cái vào bát Chu Bùi Cảnh.
Chu Bùi Cảnh ngay lập tức ngẩng đầu: " Hả?"
" Mình hỏi cậu, cậu ở chung phòng với ai?"
Chu Bùi Cảnh lập tức cảnh giác hỏi lại: " Sao đột nhiên cậu hỏi vậy?"
" Bởi vì trong cả lớp có mỗi cậu ở trong tòa C thôi" Du Tiếu nói " Cậu không nghe nãy bọn mình nói chuyện sao. Hai cậu ấy muốn hỏi cậu có từng gặp Tạ Trí ở trong tòa C không đó."
Chu Bùi Cảnh hàm hồ nói: " Chắc là có, mình không để ý lắm."
" Sao lại có thể không để ý chứ!" Lâm Trác Quân nói " Nhưng mà thật lạ mà, toàn bộ học sinh lớp 7 đều ở trong tòa B tại sao mình cậu lại được phân tới tòa C nhỉ."
"Chuyện này, mình cũng rất muốn biết." Chu Bùi Cảnh ai oán nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!