Chương 18: (Vô Đề)

Editor: Devil

———

Nghe nói Tạ Trí và Chu Bùi Cảnh sẽ lên máy bay về Hương Đảo vào tầm trưa nên ông Trì tự mình tới đón.

Ông đeo một cặp kính râm, mặc một bộ áo kiểu Tôn Trung Sơn màu xanh đen, tay chống gậy batoong đứng thẳng tắp ở trước cửa đón hành khách của chuyến bay từ thành phố Hải bay tới Hương Đảo, tài xế đi theo ông ở đằng sau cầm một cái lồng chim, trong lồng trống rỗng chỉ có một đĩa thức ăn.

Ông tới đón là muốn tóm lấy Chu Bùi Cảnh đi mua chim cho ông.

Ông Trì nói: " Better late than never *, tôi vốn họ Trì *, Bùi Cảnh tới trễ một chút thì tôi cũng cảm thông được".

Lúc mà Tạ Trí ôm Chu Bùi Cảnh đi ra thì ông Trì tháo kính râm xuống.

" Tiểu Cảnh! Xảy ra chuyện gì thế?!" Ông Trì run rẩy tiến lên hai bước muốn chạm vào tay Chu Bùi Cảnh một chút, bị Tạ Trí né tránh.

Tạ Trí thấp giọng nói: " Đang ngủ ạ."

Hôm trước anh uống nhiều quá nên đã nháo Chu Bùi Cảnh, sau khi tỉnh rượu tuy không nói gì nhưng trong lòng vẫn thấy hối hận.

Chu Bùi Cảnh sẽ không xấu hổ khi xong việc nhưng lại chẳng thể ngủ yên nổi nên Tạ Trí nghĩ Chu Bùi Cảnh bị kinh sợ trong tiềm thức. Đến tận lúc tờ mờ sáng thì Chu Bùi Cảnh mới bắt đầu thiếp đi.

Ngủ hai tiếng trên máy bay đến giờ vẫn chưa tỉnh, anh đứng dậy quấn chăn vào người cậu rồi bế ôm lên để tránh cho cậu quấy rầy người khác.

Ông Trì đi theo Tạ Trí ở đằng sau, ông muốn nhìn Chu Bùi Cảnh một chút nhưng luôn bị Tạ Trí lưng dài vai rộng chắn hết.

" Chiều nay Tiểu Cảnh có thể đi mua chim với ông không?" Ông Trì hỏi Tạ Trí.

Tạ Trí nói: " Để sau rồi nói đi ạ."

Tới cạnh xe, tài xế kéo cửa xe ra, Tạ Trí cẩn thận đặt Chu Bùi Cảnh xuống ghế.

Hôm nay lái tới là xe bình thường nên ông Trì chỉ có thể ngồi ghế phụ ở đằng trước, đại khái đây là lần đầu tiên trong mười năm qua ông ngồi ở chỗ này.

Ông Trì đeo dây an toàn xong liền xoay người xuống: " Tạ Trí, cái bức vẽ mây đen chưa che núi của cháu ấy là ở đâu thế?"

" Cái gì ạ?" Tạ Trí chẳng hiểu gì.

" Chính là bức trên ghế phụ của đàn dương cầm ấy, cháu đưa cho Bùi Cảnh chơi ấy, ông với mấy ông bạn già tìm rất lâu mà chưa tìm được kí tên ở đâu."

Tạ Trí nghĩ nghĩ: " Con chưa từng mua, hay là mẹ con để lại? Dương cầm của mẹ, con cũng không động tới."

Ông Trì haizz một tiếng, cực kì thất vọng quay người.

Lúc sắp tới nhà Tạ Trí thì Chu Bùi Cảnh cuối cùng cũng tỉnh.

" Bùi Cảnh!" Ông Trì nghe thấy tiếng lập tức quay lại.

Chu Bùi Cảnh xoa mắt mình thấy mặt của ông ngoại Tạ Trí ngay phía trước, đôi mắt sáng lấp lánh trừng mắt nhìn mình liền hoảng sợ: " Ông ngoại ạ!"

" Lát nữa cháu cùng ông tới vườn nhé?" Ông Trì nói.

Chu Bùi Cảnh nghĩ chút rồi quay đầu hỏi Tạ Trí: " Được không ạ?"

Ông Trì hận rèn sắt không thành thép, nói: " Đây là chuyện của cháu, cháu hỏi Tạ Trí làm gì chứ, sao lại chẳng có chủ kiến thế hả?"

Chu Bùi Cảnh cũng không để ý tới ông mà vẫn nhìn Tạ Trí, Tạ Trí mỉm cười nắn nắn tay Chu Bùi Cảnh ở trong lòng bàn tay anh, lại liếc mắt nhìn ông ngoại của mình rồi mới nói: " Nếu em không thấy mệt thì có thể đi."

" Được ạ." Chu Bùi Cảnh đồng ý.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!