Chương 7: (Vô Đề)

Mọi người lần lượt tìm kiếm khắp tất cả các phòng, phát hiện ra một chuyện rất kỳ lạ.

"Không xong rồi! Không thấy đại đội trưởng đâu nữa!""

Người thông báo một mựcbày ra vẻ mặt phàn than khóc thương tiếc tựa như Doanh trưởng đã thực sự mất tích.

Hai đại đội trưởng nín cười đến nội thương, phất phất tay một cái, nhỏ giọng nói:  "Ở đó không có đâu, người đã chạy đến văn phòng hiệu trưởng của các em tố cáo rồi.""

Tất cả mọi người đang ngồi ở dưới đều ồ lên kinh ngạc, hít một hơi thật sâu tỏ vẻ không thể tin nổi.

"Các em đúng thật là, cùng lắm là tranh cãi với nhau một chút là được rồi, tại sao còn muốn Doanh trưởng không thể bước xuống đài thi đấu được chứ? Chẳng lẽ các em còn không biết ông ấy chỉ phô trương thanh thế thôi sao?" Đại đội trưởng ngoài miệng thì nói đỡ cho người ta, nhưng lại len lén cho bọn họ một ngón tay cái, nhỏ giọng nói: "Làm tốt lắm!""

"Doanh trưởng đúng là đang cảm thấy tức chết đi được, nói nếu như bây giờ mà mình trở lại thì chắc chắn sẽ bị các em chỉnh đến chết mất."

" Một đại đội trưởng khác cười hì hì, "Hắn còn nói nếu không phải phải đối đầu với một người mang đai đen Taekwondo thì hắn cũng không đến nổi phải bỏ chạy như thế này đâu.""

"Người này chính xác là một tên đào ngũ."

" Triệu Viễn tức giận đến buồn cười, "Đúng là đồ bỏ đi mà, ngay cả thi đấu cũng không dám.""

"Đúng vậy!"

" Mọi người phụ họa, "Doanh trưởng là đồ bỏ đi.""

"Nhưng mà dù sao chúng ta cũng đã thắng rồi."

" Triệu Viễn khuơ khuơ tay, "Đối phương không đánh tự hàng, sảng khoái quá đi mất!""

Đại đội trưởng gọi mọi người đứng nghiêm chỉnh lại, "Các em nên vui mừng vì Doanh trưởng đã đầu hàng rồi, nếu như đánh nhau thật thì không tốt chút nào đâu, các em thắng, tôi bị ăn hành, hắn thắng, huấn luyện quân sự sau nàycác em cũng sẽ bị ăn hành.""

Có người hỏi: "Đại đội trưởng, sao hai người đột nhiên lại bị điều đi, còn sắp xếp cho Doanh trưởng chạy chúng em vậy?""

"Có người tố cáo chứ sao nữa, nói các em kỷ luật lỏng lẻo, mỗi ngày đến học quân sự đều chỉ có cười. Doanh trưởng cảm thấy hai chúng tôi không có bản lĩnh nên quyết định tự mình đến hàng phục, kết quả bị các em hàng phục lại.""

"Người đang đứng trên sàn thi đấu là Lương Ngụ đúng không?" Đại đội trưởng cười một tiếng, "Cậu cũng có tài năng đấy, khí chất hoàn toàn áp chế doanh trưởng của chúng ta.""

…..  

Trong các buổi huấn luyện quân sự sau đó,  để kiếm lại mặt mũi cho đại đội trưởng, mọi người cũng đặc biệt "Song tiêu".

Vào ngày thứ năm, Doanh trưởng đến thị sát, chuẩn bị kiểm tra xem đám sinh viên ngang bướng không tuân thủ quy định này sẽ thu nhận huấn luyện viên của mình như thế nào.

Đểđề phòng phát sinh những chuyện ngoài ý muốn, Doanh trưởng còn mang cả Đoàn trưởng đi đến thị sát cùng mình.

"Ngài nhìn đám sinh viên này xem, bình thường còn ngang ngược hống hách hơn nhiều."

"

Đại đội trưởng nhỏ giọng nói: "Doanh trưởng đến, tất cả mọi người cố gắng nghiêm túc phối hợp tập luyện.""

"Nghỉ! Nghiêm! Bên trái quay!  Đứng nghỉ*!

(*Đứng nghỉ hay còn gọi "kiểu nghỉ thể thao" là kiểu đứng chắp tay sau lưng, hai chân dạng rộng ra, ay trái nắm cổ tay phải, bàn tay phải nắm lại tự nhiên, lòng bàn tay hướng về sau, khi mỏi tay phải nắm cổ tay trái tư thế này chỉ được áp dụng sau khi các sĩ quan binh sĩ vừa hoàn thành bài huấn luyện thể lực hoặc đang ở trên thuyền, tàu.) 

Đứng nghỉ ngay lập tức, mọi người khí thế hào hùng khôn khéo đồng thanh hô khẩu hiệu: "Một! Hai!""

Doanh trưởng: "…."

Đoàn trưởng vẻ mặt nghiêm nghị, quay sang người bên cạnh nói: "Tôi thấy các em ấy đều rất ngoan ngoãn huấn luyện mà.""

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!