Lúc đầu mọi người đều cảm thấy vô cùng thoải mái, dẫu sao hai Đại đội trưởng trước rất thú vị, nên cho rằng vị Doanh trưởng này cũng là một người vui tính hài hước.
Nhưng sự thật đã chứng minh, tư duy quán tính* không phải bao giờ cũng chính xác.
(*Tư duy quán tính: Chỉ những người có thói quen suy nghĩ vấn đề theo ý nghĩ của chuyện trước đây, tựa như vật thể chuyển động theo quán tính.)
Tư duy quán tính rất hại người.
Giọng nói của Doanh trưởng to như một chiếc chuông lớn ngân vang: " Tất cả đứng thẳng cho tôi, người nào người nấy đứng như sắp ngã đến nơi vậy còn ra thể thống gì nữa!""
Có người nhỏ giọng than phiền: "Cảm giác không dễ chọc chút nào.""
Doanh trưởng lớn tiếng hơn: "Đứng nghiêm! Chỉ cần nhúc nhích một chút thì đứng thêm mười phút! Nửa tiếng bắt đầu!""
"Tốt, mười phút.""
"Mười phút.""
"Một tiếng.""
"Nửa tiếng.""
"Tôi đã nghe hai vị Đại đội trưởng của các bạn nói, sinh viên khoa Nghệ thuật các em, đặc biệt không tuân thủ nề nếp quân đội đề ra, ngày ngày chỉ biết cười, hử? Các em có biết năm đó khi còn lăn lộn với đám tân binh tôi đã có biệt danh gì không? Tôi am hiểu nhất chính là chỉnh đốn những người không tuân thủ quy định đấy!""
"Đừng tưởng rằng các em phách lối càn quấy ở trường cao trung quen rồi thì tôi không thể làm gì các em nhé!"
"
Lý Mẫn lẩm bẩm: "Có biệt danh gì thì nói trắng ra đi cho rồi, khoa Nghệ thuật thì sao chứ, chẳng phải khoa Nghệ Thuật sản sinh ra biết bao nhiêu nghệ sĩ sao, tại sao cứ phải dùng khuôn phép cũ nhìn những người làm nghệ thuật thế nhỉ.""
"Đúng vậy," Có người thấp giọng phụ họa, "Từ nhỏ tôi đã chịu quá nhiều ánh mắt xem thường rồi, con mẹ nó cứ một mực cho rằng phẩm chất của những người làm nghệ thuật không tốt, vậy tại sao thầy ấy không nhìn xem điểm trúng tuyển vào khoa Nghệ thuật của đại học W cao như thế nào đi? Hơn nữa thành tích của trường đại học W này đều là do chúng ta đóng góp đấy?
OK?""
"Không thể chịu đựng được nữa rồi, đường đường là một Doanh trưởng thế mà lại đi kỳ thị phân biệt đối xử, Doanh trưởng thì giỏi lắm sao.""
Doanh trưởng chỉ tay về phía sau: "Mấy người ở phía sau kia đang thì thầm chuyện gì đấy, có dũng khí thì lên đây nói với tôi đi!""
Chỉ lẩm bẩm mấy lời, thế mà cũng thu hút sự chú ý của Doanh trưởng đến đây.
"Phía sau, nữ sinhngoài cùng, động cái gì mà động, không được phép nhúc nhích!""
Ngày hôm qua mưa to gió lớn, mặc dù được người ta cho mượn dù đi về ký túc xá, nhưng vẫn không thể tránh được việc bị ảnh hưởng bởi nước mưa gió lạnh thấm vào người.
Nếu là này thường thì chắc cũng sẽ không có gì, nhưng hôm nay trùng hợp lại đến kỳ kinh nguyệt của Trịnh Ý Miên. Một ngày trước gặp lạnh, cho dù hôm sau mặt trời có rực rỡ đến nhường nào thì bụng của cô vẫn đau quặn tựa như bị thắt chặt vậy.
Trong tình huống này, muốn cô đứng nghiêm túc không nhúc nhích thực sự quá khó khăn.
Trịnh Ý Miên mím chặt đôi môi, cánh môi dưới bị răng cắn cho xanh trắng.
Nhắm mắt lại, sau lưng và gò má đầy mồ hôi lạnh.
"Không được nhắm mắt! Ai bảo trong lúc đứng nghiêm có thể nhắm mắt? Thêm mười phút nữa!""
"Không được chạm vào bụng, thêm mười phút nữa!""
Cố gắng thêm chút nữa cũng được nhưng làm như vậy thì có thể sẽ liên lụy mọi người, Trịnh Ý Miên giơ tay báo cáo: "Báo cáo Doanh trưởng, em…""
Doanh trưởng nghiêm nghị nói: "Không được xin phép nghỉ!""
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!