Chương 9: (Vô Đề)

Ôn Mộc mới vừa được quản lý Trần phê chuẩn ngày nghỉ, bình thường thì ngày nghỉ luân phiên đã đến rồi, cậu vốn định đi làm để bù đắp cho hôm trước, thế nhưng quản lý Trần không đồng ý, hắn không thể cắt mất ngày nghỉ của Ôn Mộc, hận không thể mỗi ngày cho cậu nghỉ hè.

Ôn Mộc có thể hiểu được tâm lý của quản lý Trần, cũng không gượng ép biểu hiện mình chịu khổ như thế nào, cậu vốn là đi trải nghiệm cuộc sống, nhiều thêm một hai ngày nghỉ cũng chẳng khác gì nhau.

Trùng hợp, Cố Thành Lâm hôm nay tan tầm cũng không đi đưa sữa nữa, rạng sáng bốn, nămgiờ rửa ly xong, liền chuẩn bị về nhà nghỉ ngơi.

Ôn Mộc không dám chạy vào ổ voi ổ gà nữa, ngày hôm qua bị rầy thành Ông Đinh Đinh, công thêm chuyện ngày hôm nay lúc làm việc, Cố Thành Lâm áo sơ mi mà cậu đã giặt sạch sẽ, tâm tình ngay lập tức đã tốt hẳn lên.

Sáng sớm khu nhà chung vô cùng náo nhiệt, rửa mặt nấu cơm, đẩy xe đạp ra ngoài đi làm, dọc theo đường đi Ôn Mộc phát hiện những người sống ở khu này, đại đa số đều biết Cố Thành Lâm, nhìn thấy anh sẽ chào hỏi ngay.

Trước mặt có một cậu thanh niên vác cây ghita, trên trán vẫn còn mấy cục mụn tuổi dậy thì, nhìn thấy Cố Thành Lâm liền chạy tới: "Thành Lâm!"

Mặt Cố Thành Lâm không chút cảm xúc, tùy tiện đáp một tiếng.

"Cậu giúp tôi chỉnh âm thanh với! Tôi chỉnh mãi không chuẩn!" Cậu thanh niên vội vàng lấy cây đàn xuống

"Tôi phải về ngủ." echkidieu2029. wordpress. com

"Đừng mà." Nói rồi đẩy cây đàn vào tay Cố Thành Lâm, "Thời gian của chúng ta không có trùng nhau, gặp cậu một lần cũng chẳng dễ gì, cậu giúp một một chút thôi!"

Đàn ghi ta nhét vào trong tay rồi cũng không ném đi được, Cố Thành Lâm lay cây đàn hai cái: "Năm mươi." Sau đó đi vào sân, cậu thanh niên nhìn theo, thấy Ôn Mộc, cười hì hì hỏi: "Cậu mới đến đây hả?"

Ôn Mộc đẩy xe đạp gật đầu: "Tôi tên Ôn Mộc."

"Tôi tên Hầu Việt, cậu thân với Thành Lâm lắm à?" Hầu Việt hỏi nhỏ.

Thật ra cũng không tính là thân, nhưng Ôn Mộc vẫn muốn khác với mọi người, vì vậy nói: "Tôi với cậu ấy là bạn học."

"Woa, vậy cậu cũng là học sinh giỏi á."

"Cũng không hẳn." Ôn Mộc cười ngượng ngùng.

Cố Thành Lâm đã đi trước họ vài bước, đi tới cửa nhà Ông Thư Quốc, lôi một cái ghế đẩu ra ngồi, ôm đàn ghi ta giúp Hầu Việt chỉnh âm thanh.

"Thành Lâm mấy năm qua thực sự là thay đổi rất nhiều, lúc mới tới đây, ai cũng không đến gần được, vừa quái gở lại lạnh lùng còn u ám nữa, bây giờ chỉnh âm thanh cho tôi chỉ lấy nửa giá, thực sự tôi quá cảm động luôn." Hầu Việt hai ba bước chạy đến bên cạnh Cố Thành Lâm, ngồi xổm trên đất ngước đầu nói chuyện với anh.

Ôn Mộc để xe xong, đứng ở một góc không xa không gần, cậu may mắn nói được tâm ý của mình cho Cố Thành Lâm, quyết đoán đến bên cạnh anh, biết được nhiều khía cạnh tốt hơn của anh.

Đang chỉnh dây thì Ông Đinh Đinh để trần cánh tay nhỏ mặc quần cộc đẩy cửa ra, ánh mắt còn chưa mở, trực tiếp chạy đến bên cạnh Cố Thành Lâm lắc lắc cánh tay anh: "Anh Thành Lâm em muốn ăn bánh ngọt…"

"Không có." Cố Thành Lâm nói.

"Em muốn ăn bánh ngọt em muốn ăn bánh ngọt…"

"Em bị ngứa người phải không?" Cố Thành Lâm đưa đàn ghi ta cho Hầu Việt, Hầu Việt gảy thử hai lần, "khà khà" nở nụ cười: "Tiền cho thiếu trước nha, khi nào về đưa cậu sau." Nói xong vác đàn đi.

Ông Đinh Đinh cọ hắn cánh tay anh tủi thân: "Hôm qua cái người kia lại đến đưa đồ ngon cho ông, nhưng bị ông đuổi đi, người đó còn đưa bánh ngọt cho em, em rất muốn ăn nhưng em vẫn nói không cần!"

"Đến lúc nào." Cố Thành Lâm nhíu mày, sắc mặt lạnh đi.

"Hôm qua đó."

Cố Thành Lâm để Ông Đinh Đinh sang một góc chơi, đi vào nhà Ông Thư Quốc, Ông Đinh Đinh cảm thấy mình bị vứt bỏ, vừa định tủi thân, nhìn thấy Ôn Mộc rồi lập tức vui trở lại, chạy tới ôm lấy bắp đùi cậu: "Anh Ôn Mộc!" rồi dang tay đòi ôm lại, Ôn Mộc cười ôm nhóc hỏi: "Sao dậy sớm thế?"

"Ông em dậy sớm, nên em thức dậy luôn." Ông Đinh Đinh ngáp một cái, nằm nhoài trên bả vai Ôn Mộc, "Ông em cứ ho mãi, em còn rót nước cho ông nữa á."

"Ngoan quá đi." Ôn Mộc khích lệ.

"Em cực kỳ ngoan luôn á!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!