Xe đạp độ cao có hạn, làm hai cái chân dài kia của Cố Thành Lâm phải chịu tủi thân, anh làm xong công việc sáng sớm thì gặp được Ôn Mộc đang chờ mình, trời xui đất khiến sao đó liền ngồi lên ghế sau.
"Đi thôi."
"Vậy cậu ngồi vững nha." Ôn Mộc nói xong, đạp xe trở về, cậu không biết đường, dựa cả vào "ông lớn" Cố Thành Lâm ngồi sau chỉ đông chỉ tây.
Có mấy con đường nhỏ gập ghềnh, còn phải đi qua sườn núi có độ cong rất lớn, Ôn Mộc cố gắng đi vững, để Cố Thành Lâm ngồi ở phía sau không đến nỗi quá khó chịu.
Về đến nhà tiết kiệm không ít thời gian, xe bán điểm tâm vẫn chưa đẩy đi, Ôn Mộc liền chủ động mời Cố Thành Lâm ăn sáng, sau đó ai về nhà nấy.
Cố Thành Lâm không lạnh lùng như bề ngoài, người khác đối xử tốt với anh, anh cũng không phải không biết thân phận, chỉ cần không phải thương hại hay đồng cảm, anh đều có thể tiếp nhận.
Ôn Minh tranh thủ đến thăm cháu trai, gọi một ly rượu, ngồi ở trên quầy bar hỏi: "Thế nào? Mệt không."
Ôn Mộc lắc đầu, cười hì hì nói: "Không mệt một chút nào, chỉ là thấy hắc bạch điên đảo."
"Quán bar là vậy đó, nếu cháu sợ bị mất giấc ngủ, chú đặt phòng ăn cho cháu, nhưng mà ăn ở quán bar thì vui hơn."
"Không sợ đâu, trước khi khai giảng cháu điều chỉnh lại một chút là được, huống hồ cháu là người trẻ tuổi, không giống mấy người có tuổi như chú đâu."
Ôn Minh lắc chén rượu: "Xem thường ai đó hả, tuổi trung niên mới là thời kỳ mị lực đỉnh cao của mỗi cá nhân."
Ôn Minh từ nhỏ đã từ bỏ sản nghiệp nhà họ Ôn, tự mình ra ngoài làm, cơm tàu cơm tây quán bar khách sạn đều đã từng làm, không có nghiêm túc hay cứng nhắc như các trưởng bối khác ở nhà họ Ôn, có thể trò chuyện vài câu với Ôn Mộc.
Ôn Minh thấy cháu trai thích ứng nhanh, uống rượu xong liền đi, tâm tình Ôn Mộc vốn đang rất tốt, vừa ngẩng đầu, liền nhìn thấy Cố Thành Lâm.
Cố Thành Lâm đang đứng cùng một vị khách nữ tóc xoăn, Ôn Mộc đứng xa không biết hai người đang nói gì, Cố Thành Lâm đứng dưới ánh đèn mờ ảo, mang theo một khí thế rất nguy hiểm, như một con báo hoang đang ngủ đông bắn ánh nhìn sắc bén tới đám người ầm ĩ, dụ dỗ người ta tới gần, lại sợ đột nhiên gặp phải công kích.
"Xoảng" một tiếng, cái ly trên tay Ôn Mộc rơi xuống đất, Đại Lưu quay đầu: "Làm sao vậy?"
Ôn Mộc ngồi chồm hỗm trên mặt đất định nhặt mảnh ly vỡ lên, Đại Lưu nhanh chóng nói: "Đừng dùng tay, để đó anh đi lấy chổi."
Ôn Mộc nói tiếng "Xin lỗi", lại ngẩng đầu, Cố Thành Lâm đã không thấy đâu.
Tan tầm trở lại phòng thay quần áo, Ôn Mộc vẫn chưa đi đến trước ngăn tủ, đột nhiên phát hiện trên ghế có một cái áo sơ mi, trên áo sơ mi có thêu tên, là của Cố Thành Lâm. Cậu do dự vài giây, đi tìm một cái túi màu đen, trước tiên cẩn thận khoá cửa phòng thay đồ, rồi bỏ áo sơ mi Cố Thành Lâm vào trong, sau đó mới mở cửa ra, thay quần áo.
Xe đạp hôm nay hơi bất thường, điên đến nỗi Cố Thành Lâm rất muốn nhảy khỏi xe, Ôn Mộc như là cố ý, cứ chọn mấy chỗ ổ gà ổ voi mà đi.
Một lần Cố Thành Lâm không để ý tới cậu, hai lần Cố Thành Lâm nghĩ cậu mù, lần thứ ba là một vũng nước rất rõ ràng, Ôn Mộc trực tiếp nhảy xe vào đó.
Là cố ý đây mà.
Cố Thành Lâm chờ Ôn Mộc chuyển hướng giảm tốc độ, thả chân dài xuống ghì trên mặt đất, Ôn Mộc sợ hết hồn, cả người và xe dừng lại ngay tức khắc.
"Chơi gì vậy?" Cố Thành Lâm hỏi.
"Chả chơi gì cả." Ôn Mộc nói, cả ngày nay cậu cứ rầu rĩ, không có nói chuyện lanh lảnh như thường ngày.
"Không chơi gì thì nhảy xuống hố nước làm gì? Cậu học của Ông Đinh Đinh à?" Ông Đinh Đinh là một thằng nhóc bướng bỉnh.
"Liên quan gì đến Đinh Đinh?" Ôn Mộc nghi hoặc.
"Tôi đang hỏi cậu đấy." Cố Thành Lâm từ đâu đó lấy ra một điếu thuốc rồi châm lửa.
Ôn Mộc không biết làm sao mở miệng, suy nghĩ một chút vẫn nói ra: "Tớ nhìn thấy cậu với vị khách nữ kia hôn nhau."
"Mắt cậu cận bao nhiêu độ?" Cố Thành Lâm hỏi.
"Thị lực tớ bình thường." Ôn Mộc nghiêm túc trả lời.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!