Ôn Mộc bị quản lý Trần đánh thức, quản lý Trần mỗi sáng sớm đều sẽ đích thân kiểm tra khóa cửa, cũng không phải không tín nhiệm bảo an, chủ yếu là cẩn thận, thấy Ôn Mộc ngủ ở phòng thay quần áo sợ hết hồn, nhanh chóng cho cậu một ngày nghỉ, bảo cậu về nghỉ ngơi thật tốt.
Nhân viên quán bar một tháng có sáu ngày nghỉ, Ôn Mộc mới làm mấy ngày nên chưa đến phiên nghỉ, thế nhưng quản lý Trần khăng khăng bảo cậu phải nghỉ ngơi, cậu cũng chỉ có thể nghe theo sự sắp xếp này.
Ôn Mộc thay quần áo, giơ tay xem thời gian, mới tám giờ, lúc này Cố Thành Lâm cũng đã đưa sữa xong rồi nhỉ, chỉ là không biết anh đi đưa ở khu nào, có thể cùng mình nắm tay về nhà hay không?
Ôn Mộc vẫn còn buồn ngủ, nhưng cậu không dám đi xa, chờ quản lý Trần đóng cửa lại, ngồi xổm xuống ngay tại chỗ, dựa lên tường bắt đầu ngủ, buồn ngủ đến mức này thì kiểu gì cũng có thể ngủ được, cậu còn nằm mơ, trong mơ Cố Thành Lâm và cậu đều biến thành nữ sinh cấp ba… thế mà còn chưa bị dọa tỉnh.
"Dậy đi."
"Dậy đi."
Ôn Mộc nghe tiếng, mở mắt ra ngẩng đầu, Cố Thành Lâm không biết về từ khi nào, mang theo ánh nắng, cụp mắt nhìn cậu.
Ôn Mộc xoa xoa đôi mắt, cảm giác thiếu ngủ vô cùng khó chịu, cả người đều uể oải, chân cậu ngồi xổm lâu đã tê rần, khom người từ từ mới đứng thẳng người hỏi: "Đi chưa?"
"Sao ngồi ngủ ở đây?" Cố Thành Lâm hỏi.
"Quản lý Trần bảo tớ về nhà nghỉ ngơi, tớ sợ cậu về, nên ngồi chờ cậu." Ôn Mộc nói.
"Nếu tôi không về đây thì sao." Cố Thành Lâm lại hỏi.
"Không về thì tớ cũng phải chờ, tớ đã nói sẽ chờ cậu, nhất định phải nhìn thấy cậu mới thôi." Vừa nói vừa dậm chân một cái, đã tê rần.
Cố Thành Lâm không định về, anh biết quản lý Trần mỗi ngày đều đến kiểm tra cửa nẻo, nhìn thấy Ôn Mộc ngủ ở phòng thay quần áo nhất định sẽ đánh thức cậu, bảo cậu về nhà nghỉ ngơi, nhưng sau khi đưa sữa đến nhà cuối cùng, không biết cái cân nào bị lệch, vẫn quay về quán bar, thật ra anh chỉ muốn nhìn xem Ôn Mộc có đợi thật hay không.
Anh nghĩ tính khả thi chỉ có 50/50, dù sao quản lý Trần không chừng cũng sắp xếp phòng ở quán bar cho Ôn Mộc, như vậy có về nhà hay không cũng đều được. echkidieu2029. wordpress. com
Từ đầu hẻm quẹo vào, liền nhìn thấy Ôn Mộc ngồi xổm trước lối đi nhân viên, phản ứng đầu tiên của Cố Thành Lâm là ngu ngốc, anh chưa từng thấy ai ngu ngốc như vậy.
Ly không biết rửa, bị thương cũng không biết băng, tỏ tình còn phải uống rượu đánh bạo, dọn cái nhà cũng khiến cả người toàn đất bụi, đi vứt rác cũng phải chạy mấy chuyến.
Bây giờ cũng giống vậy, chờ thì cứ chờ, lại còn ngồi phơi nắng như thằng nhóc Ông Đinh Đinh năm tuổi, không biết trốn đi.
Cố Thành Lâm hai lần đó chủ động giúp cậu, quá nửa là do không nhìn nổi, cảm thấy cậu chật vật.
"Cậu ăn sáng chưa?" Ôn Mộc đi theo sau Cố Thành Lâm.
"Chưa ăn."
"Vậy nếu không mình đi ăn sáng trước đi? Tớ mời cậu." Ôn Mộc cố gắng làm bản thân tỉnh táo.
"Không cần, không đói bụng." Cố Thành Lâm đi về phía trước.
"Ồ…" Ôn Mộc cũng không cưỡng cầu, theo ở phía sau.
Nếu như hai người vừa nói vừa cười, có lẽ Ôn Mộc còn có thể vươn vai một cái, thế nhưng Cố Thành Lâm quá im lặng, đường nhỏ cũng chẳng nhiều xe, rất yên tĩnh, mặt trời xuyên thấu qua tán cây đã giảm bớt nhiệt độ, quả thực là môi trường thích hợp cho sâu ngủ.
Ôn Mộc chưa từng có cuộc sống như thế này, ngủ có một giấc mà năm lần bảy lượt bị ngắt quãng, giờ thì lảo đảo, cúi đầu, đi rất chậm.
Cố Thành Lâm đợi cậu ba lần, cuối cùng không nhịn được dừng bước lại, Ôn Mộc không thấy đường, liền đụng vào, đụng vào rồi còn không phản ứng, mãi đến khi Cố Thành Lâm quay đầu lại mới mơ mơ màng màng ngẩng đầu, ngu ngơ hỏi: "Về đến nhà rồi à?"
"Về cái đầu cậu." Cố Thành Lâm quay người, sắc mặt rất kém, đi như thế này, ngày mai còn chưa tới.
Ôn Mộc cũng áy náy, vừa định véo đùi một cái để tỉnh táo, loáng một cái, trời đất quay cuồng đầu hướng xuống dưới.
Trong nháy mắt cậu tỉnh hẳn, phát hiện mình đã bị Cố Thành Lâm khiêng lên vai như bao tải.
"Tớ, tớ tự đi được mà!" Ôn Mộc hơi hoảng loạn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!