Chương 6: (Vô Đề)

Hôm qua Ôn Mộc liên hệ người ở đại lý, phòng cũng chưa xem, tan tầm thu dọn một chút liền đón xe đi tới khu nhà chung.

Có hai phương diện, một là bởi vì đầu óc bị rượu bia kích động, hai là muốn chứng minh bản thân mình sẽ không từ bỏ.

Ông Đinh Đinh còn tưởng rằng mình bị hoa mắt, từ bậc thang nhảy xuống chạy đến bên cạnh Ôn Mộc: "Anh Ôn Mộc! Sao anh lại tới đây!"

Ôn Mộc có ấn tượng rất sâu với đứa nhóc này, ngồi xổm xuống cười với nhóc: "Anh mướn phòng ở khu này."

"Hả?! Có thật không?" Mắt to Ông Đinh Đinh trừng tròn xoe.

"Thật đó."

Được khẳng định, Ông Đinh Đinh vui vẻ chạy một vòng quanh sân, lúc trở lại liền ngước đầu hỏi: "Anh ơi anh ở phòng nào vậy! Em giúp anh khiêng hành lý!"

"Hình như là lầu hai." Ôn Mộc lấy điện thoại di động ra, tìm tin nhắn người bên đại lý gửi tới, dẫn Ông Đinh Đinh cùng lên lầu, phòng của cậu là phòng đầu tiên ở ngay cầu thang, Ôn Mộc cúi đầu mở cửa, không dám nhìn sang nhà Cố Thành Lâm.

Hôm qua cậu quăng chai bia xong, mặc dù chỉ là căng thẳng nên trượt tay, nhưng cũng không thể nghi ngờ làm cậu to gan hơn, thoạt nhìn rất phấn khích.

Chỉ có Ôn Mộc tự mình biết, cậu chẳng có chút sức lực nào, sau khi trở về chỉ lo Cố Thành Lâm chán ghét mình, mãi đến tận ban đêm đi làm, thấy Cố Thành Lâm không có phản ứng gì đặc biệt mới yên lòng.

Cũng đúng, hồi còn ở trường, Cố Thành Lâm nhận được rất nhiều lời tỏ tình, anh sớm đã tập mãi thành quen, nghĩ như vậy Ôn Mộc lại có chút mất mát, yêu thích một người thật đúng là mâu thuẫn và rối rắm.

Mở cửa phòng, cảnh tượng rách nát vẫn khiến Ôn Mộc ngơ ngác, vị khách trọ lúc trước đi rất vội vàng không có dọn dẹp sạch sẽ, bên công ty đai lý cũng không chịu trách nhiệm quét tước.

Thùng rác chưa được dọn, drap trải giường nhăn nhúm và vỏ chăn ố vàng, bụi bẩn trên nền đất chồng chất, đạp lên một cái, bụi bặm tung bay.

Ôn Mộc không biết phải bắt đầu từ đâu, cảm giác được Ông Đinh Đinh đang đẩy hành lý của cậu đi về phía trước, mới lấy lại tinh thần.

Ông Đinh Đinh xung phong nhận việc: "Anh ơi! Em giúp anh quét phòng nha!"

"Không cần đâu, anh tự làm được mà." Ôn Mộc cười cười.

"Em làm được mà! Em quét nhà lợi hại lắm đó!" Nói xong vội vã chạy xuống lầu, không biết từ đâu ra lấy một cây chổi vác lên vai, chuẩn bị giúp đỡ.

Ôn Mộc đến rất vội vàng, cũng không có nhiều thường thức cuộc sống, trong vali ngoại trừ quần áo, drap trải giường, vỏ chăn, cũng chỉ có một ít đồ dùng vệ sinh.

Cậu đứng tại chỗ suy nghĩ một lát, quyết định trước tiên phải dọn giường, trước khi đi làm còn có thể ngủ một giấc.

Cố Thành Lâm xong việc trở về, nhìn thấy một cánh cửa phòng ở lầu hai mở toang, hành lang chất đầy rác thải, màu xám bụi mù từ trong phòng liên tục tháo chạy ra ngoài, phòng kia gần tới nửa năm không ai ở, xem ra là có gia đình mới chuyển tới rồi.

Cố Thành Lâm không có lên lầu trước, mà mang theo bánh bao sữa đậu nành, đứng ở một căn phòng khác, trong cửa mơ hồ truyền đến vài tiếng ho khan, Cố Thành Lâm đẩy cửa đi vào, liếc mắt đến một ông già ngồi xe lăn, hỏi: "Ông Đinh Đinh đâu."

Ông già số tuổi không nhỏ, chỉ nhìn dáng dấp chắc phải đến tám mươi, thân thể hao gầy, nhưng ánh mắt lại rất có thần thái: "Không ở trong sân chơi à?"

"Không thấy." Cố Thành Lâm rót sữa đậu nành vào một ấm sứ, đưa cho ông, "Không bỏ đường."

"Không bỏ đường làm sao uống?" Ông cau mày không nhận.

"Có uống không." Cố Thành Lâm không kiên nhẫn, "Không uống thì không có nữa đâu."

Ông "hừ" một tiếng, nhận ấm trà nheo mắt: "Cái tính khí chó này của con, cả đời cũng chẳng tìm được vợ đâu."

"Con thích con trai, tìm vợ cái gì." Cố Thành Lâm đưa ông một cái bánh bao.

Ông bị sặc một ngụm sữa đậu nành sặc, nhận lấy bánh bao: "Vợ nam con cũng không tìm được."

"Kệ." Cố Thành Lâm không để tâm, "Ông ăn đi, con đi đây."

Ông nói với anh vài câu, cũng không có tức giận thật, thấy người đi rồi, chuyển động xe lăn, gọi anh: "Thành Lâm à."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!