Chương 5: (Vô Đề)

Ôn Mộc mang theo túi nhựa, tay cậu nắm thật chặt, cùng Cố Thành Lâm đi vào gian phòng.

Gian phòng rất nhỏ, không có phân chia phòng khách phòng ngủ, một phòng vệ sinh nhỏ hẹp ở bên phải cửa ra vào, bên trong là một chiếc giường đơn, một cái bàn học và một tủ quần áo đơn giản.

Cũng không bẩn thỉu như con trai sống một mình, sạch sẽ lại gọn gàng, còn có một cánh cửa sổ tạo thêm ánh sáng.

Cố Thành Lâm không bảo Ôn Mộc ngồi, bởi vì cũng không có chỗ nào để ngồi, anh đi tới bên giường, xốc lên miếng vải đen che đồ, Ôn Mộc đi tới, nhìn thấy một dàn trống đã được dỡ ra.

"Cái này, chuyển xuống trước đi." Cố Thành Lâm còn chưa cúi người xuống, liền nghe Ôn Mộc nói: "Đợi một chút."

Cố Thành Lâm quay đầu nhìn cậu.

"Tay cậu có vết thương, tớ mua thuốc rồi, cậu băng bó lại trước đã."

"Không cần." Cố Thành Lâm liếc mắt nhìn vết thương, không đáng kể.

Ôn Mộc mím môi, dừng lại vài giây, nghĩ đến cái gì đột nhiên nói: "Vậy thôi, thuốc cũng không quá tốt, chỉ có hai mươi tệ, hiệu quả chắc cũng không cao." Nói xong nhìn nhìn xung quanh, hình như là tìm trong phòng này có thùng rác hay không.

Cố Thành Lâm chộp lấy, vặn chai thuốc ra đổ bột thuốc vào vết thương do dao rạch.

Trong túi còn có băng gạc, thực ra không cần băng lại, thế nhưng Ôn Mộc mua đầy đủ quá, đến cả kéo nhỏ cũng mua rồi, lúc Cố Thành Lâm xoa thuốc cho mình, Ôn Mộc liền ở một bên cắt băng, Cố Thành Lâm thoa xong, Ôn Mộc đưa băng gạc lên: "Tớ băng giúp cậu."

Ôn Mộc này, trong ấn tượng của Cố Thành Lâm chính là thích xen vào chuyện của người khác, trong mười tám năm ngắn ngủi của cuộc đời từng đụng phải rất nhiều người thích quản mấy chuyện vô bổ của anh, Ôn Mộc không đặc biệt gì.

A, cũng không phải không đặc biệt gì, lông mi rất dài, Cố Thành Lâm rũ mắt, trùng hợp nhìn thấy dáng vẻ Ôn Mộc nghiêm túc băng bó.

Cuối cùng còn ngây thơ buộc cái nơ con bướm, rất ấu trĩ.

Một chuyến qua lại, hai người chuyển dàn trống Hồ Tu ký gửi lên xe, giờ diễn là bốn giờ chiều, từ nhà Cố Thành Lâm trở lại quán bar đã ba giờ hai mươi. echkidieu2029. wordpress. com

Chiếc chìa khóa trả lại cho Hồ Tu, Ôn Mộc đi đến phòng thay quần áo thay đồng phục, lúc trở ra, đã có khách cầm vé lục tục đi vào.

Ôn Mộc xem qua rất nhiều buổi biểu diễn, buổi hòa nhạc, sân khấu hoa mỹ ánh đèn rực rỡ, mỗi một khung cảnh trong đó đều rất mãn nhãn, lần đầu tiên nhìn thấy ánh đèn giản dị thế này cũng có thể tạo nên cảm giác tươi đẹp thần bí, cảm nhận rất khác.

Đúng bốn giờ, quán bar tụ tập một nhóm khán giả, thật ra cũng không có nhiều người, nhưng lúc Hồ Tu lên sân khấu vẫn có một tràng tiếng hoan hô, Hồ Tu buộc mái tóc rối tung lên thành đuôi ngựa, mặt vừa dài vừa nhỏ, hắng giọng, giới thiệu tên mình.

Ôn Mộc sau khi trở lại thì không thấy Cố Thành Lâm, còn tưởng rằng lại phải đợi đến tối, lại đột nhiên nhìn thấy một bóng người, cùng thành viên trong ban nhạc Hồ Tu cùng nhau lên sân khấu, ngồi ở đằng sau dàn trống đem về hồi trưa.

Cố Thành Lâm đội mũ lưỡi trai, trên cánh tay vẫn còn băng gạc nơ con bướm, trên cây gậy đánh trống còn có một bông hoa, vành mũ thấp cùng với đường môi mỏng tạo thành một đường thẳng, Ôn Mộc thậm chí có thể tưởng tượng ra dáng dấp lúc này của anh, đôi mắt đen láy kia, nhất định rất rực rỡ.

Cả buổi diễn rất náo nhiệt, Hồ Tu có một cái cổ họng tốt, hát rất khá cũng biết kéo bầu không khí, nhưng Ôn Mộc từ đầu đến cuối chỉ để ý đến tiếng trống vang dồn, đánh rất nhanh, kỹ xảo rất thử thách các tay trống, thỉnh thoảng thêm nhịp điệu không phải nghệ sĩ chuyên nghiệp cũng có thể nghe được. Đường cơ bắp trên cánh tay Cố Thành Lâm rất rõ ràng, băng gạc theo nhịp điệu rộn ràng không ngừng nhảy lên, vừa kết thúc, anh đột nhiên ngẩng đầu, mồ hôi kết thành giọt, theo sườn mặt chảy vào trong áo thun màu đen, ánh mắt bén nhọn xuyên thấu đoàn người, vừa vặn đối diện với ánh mắt si ngốc của Ôn Mộc.

Buổi diễn thành công viên mãn, Hồ Tu lôi kéo Cố Thành Lâm đứng một bên chia tiền, Hồ Tu nói: "Bằng không cậu theo anh đi diễn đi, không chừng ngày nào đó anh được ra mắt, đi hát với anh, cậu sẽ không còn mệt như vậy nữa."

"Chơi trống rất mệt." Cố Thành Lâm đếm tiền.

"Vậy cậu mỗi ngày làm nhiều việc như thế không mệt à?"

"Đều rất mệt." Cố Thành Lâm cất tiền vào túi.

"Ngoài miệng nói mệt, vậy mà kiếm tiền hăng say gớm." Hồ Tu nói không nổi anh, liền từ đâu đó móc ra hai trăm tệ, "Nhà nhóc Ông Đinh Đinh thế nào rồi."

"Còn sống."

"Mua đồ ăn cho nó." Hồ Tu đưa tiền cho anh.

Cố Thành Lâm không lấy, sờ sờ hộp thuốc lá trống không trong túi: "Giữ lại cho tên què nhà anh đi." Không nói thêm nữa, đi đến phòng thay quần áo.

Ôn Mộc đứng ở trong quầy bar, nhìn thấy Hồ Tu và người trong ban nhạc ngồi trên ghế dài ở cách đó không xa uống rượu, vị trí là quán bar, rượu là tự mang, xem như là tiệc mừng công đơn giản, chờ mãi không gặp Cố Thành Lâm, đến tận lúc tan tầm, đi ngang qua nhà bếp, mới nhìn thấy anh thay đồng phục, ngậm thuốc lá rửa ly.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!