Thứ Sáu trước khi đi làm, Ôn Mộc gọi video cho ba mẹ, đầu tiên là dẫn bọn họ tham quan một vòng căn phòng mình thuê, rồi kể nội dung làm việc mỗi ngày, ba Ôn đau lòng con trai thức đêm, mẹ Ôn nhìn thấy vết thương trên tay con trai càng muốn đem cậu về nhà nuôi.
Ôn Mộc dở khóc dở cười, nhanh chóng cúp máy rồi vội vã rửa mặt ra ngoài.
Ngày nghỉ nên có rất nhiều người, so với thường ngày thì bận rộn hơn một chút, hôm nay còn chưa đợi được Cố Thành Lâm, quản lý Trần đã đến tìm Ôn Mộc nói: "Lát nữa chừng mười giờ thì em cứ tan làm trước đi nhé."
Ôn Mộc không rõ.
Quản lý Trần nói: "Chiều nay có một đoàn đến diễn, cần phải thay ca, hôm nay em tan làm sớm, ngày mai 12 giờ quay lại, hỗ trợ đồng thời chuẩn bị một chút."
Ôn Mộc lúc này mới nhớ ra, ngoài cửa quán bar dán một tấm áp phích quảng cáo, vừa lúc là ngày mai, hình như là một ban nhạc underground, cũng không phải minh tinh gì.
Thứ Bảy, Ôn Mộc hơn mười một giờ mới thức dậy, mặt trời lên đỉnh mới ra ngoài, nhiệt độ thành phố B lên đến bốn mươi độ, giờ này ra ngoài đúng là cực hình, may mà quán bar cách nhà rất gần, ra khỏi chung cư, mấy chục mét là tới, Ôn Mộc không nghĩ tới giờ này còn có thể nhìn thấy Cố Thành Lâm, anh đang dựa vào bức tường đối diện lối đi nhân viên, cùng một người tóc dài nói chuyện.
Xem dáng người thì là đàn ông.
Ôn Mộc không cố ý nghe, mà giọng gã kia cũng không nhỏ.
"Anh Thành Lâm, coi như tôi van cậu đó, giúp tôi một lần có được không?"
Cố Thành Lâm đốt điếu thuốc: "Tôi mười tám, anh hai mươi lăm."
"Em Thành Lâm! Em là em trai ruột của anh!"
"Tôi là cô nhi." Cố Thành Lâm không hề bị lay động.
Người đàn ông tóc dài vén tóc lên một cái: "Sao cậu củi gạo dầu muối gì cũng không cần vậy?"
"Cần chứ, chân chạy tám trăm, hỗ trợ hai ngàn, tiền vé tự trả."
"Sao ác dữ vậy? Bọn này diễn một lần có năm nghìn cho cậu hai nghìn tám, còn lại sáu người chia ra bao nhiêu? Một người ba trăm sáu thì làm được cái gì?"
Cố Thành Lâm gật đầu: "Số học rất giỏi."
"Con mẹ cậu…"
"Ba trăm sáu còn có thể thấy tiền, không muốn thì cách xa tôi ra." Cố Thành Lâm cảm thấy gã này bắt đầu phiền rồi.
Ôn Mộc đi tới cửa thấy rõ tướng mạo của tên đàn ông tóc dài, hơi quen mặt, liền nhớ lại tấm áp phích quảng cáo trước cửa quán, hình như tên Hồ Tu, là đội trưởng ban nhạc.
Hồ Tu cũng nhìn thấy Ôn Mộc, thấy cậu đi lối đi nhân viên thì nhanh chóng vẫy tay, Ôn Mộc nhìn hai bên một chút rồi chỉ chỉ chính mình.
Hồ Tu nói: "Là cậu đó, tới đây."
Ôn Mộc đi tới, hỏi: "Có chuyện gì sao?"
"Cậu là nhân viên quán bar hả?" Hồ Tu hỏi.
"Ừm."
"Có bằng lái xe không?"
"Có."
Hồ Tu thoả mãn, từ đâu đó móc ra chiếc chìa khóa xe đưa cho Ôn Mộc: "Cậu giúp anh một chuyện, lái xe chở Cố Thành Lâm một chuyến, anh để đồ ở nhà cậu ta, chuyển tới đây."
Cố Thành Lâm liếc mắt Ôn Mộc một cái, lại hỏi Hồ Tu: "Tôi đồng ý chưa?"
"Cho cậu tiền! Hai ngàn tám!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!