Chương 39: (Vô Đề)

Ôn Mộc đập rất mạnh, Viên Khôn bị đánh đến choáng váng, lúc cảnh sát đến gã còn chưa bò dậy được, việc này dù sao cũng là do Ôn Mộc ra tay trước, cảnh sát không nói hai lời trực tiếp dẫn ba người cùng đi.

Cố Thành Lâm hỏi cậu: "Có sợ không?"

Ôn Mộc đưa cục gạch cho cảnh sát, phản ứng lại, kéo Cố Thành Lâm nói: "Hơi, hơi."

Cố Thành Lâm hôn một cái lên trán cậu động viên: "Không sao rồi, có anh ở đây."

Ngồi trong đồn công an uống chén trà.

Cố Thành Lâm gọi điện thoại cho người của Phương thị, Ôn Mộc cũng đồng thời liên lạc với Ôn Minh, Ôn Minh cũng đang ở gần đây, lập tức chạy tới, thành phố B đâu đâu cũng có người quen, nói hai ba câu liền thả bọn họ, hắn đốt điếu thuốc nhìn Cố Thành Lâm, rồi nhìn về phía Ôn Mộc: "Được đấy, mập lên rồi."

Ôn Mộc ngồi cùng với Cố Thành Lâm ở hang ghế sau cười nói: "Cảm ơn chú Hai."

"Đừng cám ơn chú." Cánh tay Ôn Minh gác ra ngoài cửa xe, nhìn rất vô tình: "Định nói với ba mẹ cháu thế nào đây, bọn họ không phải kẻ ngốc đâu, chú đã cố hết sức, không che giấu nổi." Lại hỏi: "Đi đâu đây? Chú chở hai đứa về."

Trở lại tiểu viện sắc trời đã chạng vạng tối, Ôn Mộc ngồi ở trên ghế của Ông Đinh Đinh mặt mày ủ rũ, Cố Thành Lâm tiện tay kéo qua một cái ghế nhỏ ngồi đối diện với cậu hỏi: "Nghĩ gì thế?"

Ôn Mộc thở dài: "Em không biết phải nói với ba mẹ thế nào nữa, trước đây em từng nói rất nhiều lần, nhưng bọn họ…" Cậu không nghĩ ra được cách nào tốt nên rất lo lắng: "Cố Thành Lâm, chúng ta về thành phố A đi, nếu như ba mẹ tìm em, thì anh giấu em đi, nhất định đừng để bọn họ tìm ra em, nếu bọn họ muốn ngăn cản chúng ta bên nhau… Chúng ta liền…"

Cố Thành Lâm chọt chọt trán cậu: "Chạy trốn?"

"Cũng không phải không được…" Ôn Mộc hừ hừ.

"Em trách ba mẹ à?" Cố Thành Lâm hỏi.

Ôn Mộc nói: "Trước thì trách, sau này không trách nữa, tuy rằng bọn họ hoàn toàn không để ý tới suy nghĩ của em, nhưng mấy năm qua em bị bệnh… Ba mẹ em cũng rất khó vượt qua, mẹ em là một người yêu cái đẹp, vây mà giờ trên mặt toàn nếp nhăn… Bọn họ tự nhận là vì muốn tốt cho em, bảo em làm mọi người đau lòng, tuy rằng em không trách bọn họ, nhưng em muốn vì anh chống lại đến cùng, em biết rất nhiều chuyện không có cách nào vẹn toàn đôi bên… Em tuyệt đối sẽ không từ bỏ anh, anh không phải kẻ lừa gạt, cũng không phải ham muốn thứ gì từ em, nếu như nói anh muốn thứ gì thì chắc là vẻ đẹp trai của em rồi…"

"Bảnh thế." Cố Thành Lâm giúp cậu xoa xoa khóe mắt ửng đỏ: "Bây giờ chưa đẹp trai, mập thêm chút nữa mới được."

Ôn Mộc toét miệng đùa giỡn: "Vậy anh chờ em nhé, chắc mấy tháng sau mới có thể khôi phục lại vóc người kiện mỹ trước đây."

Cố Thành Lâm mỉm cười, hỏi: "Em muốn vẹn toàn đôi bên à."

"Dĩ nhiên muốn chứ, em muốn thoải mái giới thiệu anh với bọn họ, muốn làm bọn họ chấp nhận anh…"

Cố Thành Lâm nói: "Vậy em dẫn anh đi gặp bọn họ đi."

"Hả…"

"Ngày mai phải đi mua đồ tây trước, rồi mua một bó hoa, em giới thiệu anh với ba mẹ, nói cho ba mẹ biết anh là bạn trai của em."

Ôn Mộc lo lắng: "Nhưng nếu như bọn họ…"

Cố Thành Lâm kéo cậu vào nhà: "Chuyện sau đó cứ giao cho anh."

Mười giờ sáng hôm sau, Cố Thành Lâm dẫn Ôn Mộc đến một cửa hàng bán âu phục, chủ tiệm biết anh, chạy tới chào: "Thành Lâm đến rồi à."

"Chú Châu." Cố Thành Lâm giới thiệu: "Đây là Ôn Mộc."

Ôn Mộc lễ phép chào.

Âu phục hồi trước của Cố Trì Thanh đều đặt may ở tiệm này, thời gian gấp rút, làm theo yêu cầu chắc chắn không kịp, chú Châu chỉ có thể tìm ra vài bộ có số đo tiêu chuẩn, bảo Cố Thành Lâm đi thử. echkidieu2029. wordpress. com

Ôn Mộc ngồi ở trên ghế salon đối diện phòng thay đồ chờ đến nóng lòng, hận không thể kéo màn che ra coi một chút.

Cố Thành Lâm mặc âu phục sẽ như thế nào nhỉ, anh ấy có vóc người đẹp, đạt tiêu chuẩn móc áo, áo sơ mi… mặc trên người, có lộ cơ bụng không nhỉ? Ôn Mộc cảm thấy miệng hơi khô, vội vàng dừng suy nghĩ, không để cho mình nghĩ bậy nghĩ bạ.

Lúc màn che phòng thử đồ được vén lên, Ôn Mộc ngẩn người trên ghế salon. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!