Cố Thành Lâm mới vừa xuống máy bay, nhìn có vẻ phong trần mệt mỏi, anh thả tay Ôn Mộc ra, đứng lên nói: "Ngủ đi."
Lúc ra khỏi phòng còn giúp cậu đóng cửa lại.
Ôn Mộc nắm vị trí bàn tay Cố Thành Lâm vừa thả ra, giấc mộng trong đầu lại trào dâng chút chua xót, nhắm mắt lại vệt nước ướt át rơi xuống mu bàn tay, nóng đến nỗi làm cậu khẽ run.
Sáng sớm hôm sau, Ôn Mộc chính thức làm việc với Cố Thành Lâm, khoảng cách từ ký túc xá đến công ty cách nhau một đoạn, tài xế ở dưới lầu chờ, Hồ Tu ngồi ghế phó lái, Ôn Mộc không thể làm gì khác hơn là cùng Cố Thành Lâm ngồi ở hàng sau.
Hồ Tu lên tiếng chào hỏi với Ôn Mộc trước, rồi đột nhiên hít hít cái mũi: "Cậu tắm bằng cái gì vậy? Sao thấy mùi nồng thế?"
Ôn Mộc ngượng ngùng nặn nặn lỗ tai: "Chỉ là xà phòng thơm bình thường thôi."
"Ồ, nghe có vẻ thích nhỉ, có trộn tinh dầu không?"
"Không có không có." Ôn Mộc vội vàng lắc đầu.
Hồ Tu không tin, chắc chắn là có, nếu không thì mùi hương sẽ không nồng như vậy, công tử nhà giàu quả nhiên sống tốt thật, hắn lại hỏi Cố Thành Lâm: "Có ăn sáng không?"
Cố Thành Lâm đáp một tiếng, Hồ Tu nói với điện thoại: "Thêm hai phần nữa." Sau đó đeo tai nghe lên, ngáp một cái: "Anh ngủ trước đây, mấy ngày nay mệt quá." echkidieu2029. wordpress. com
Trong xe yên lặng, dường như còn có thể nghe thấy tiếng hát trong tai nghe, Ôn Mộc rụt rè liếc mắt sang Cố Thành Lâm ngồi bên cạnh, thấy anh cũng nhắm mắt lại, lén lút dịch chuyển sang phía anh một chút, trên cổ tay còn lạnh lạnh, quả thật là có bôi một chút tinh dầu bạc hà chống say xe.
Hôm nay có một lịch trình chụp tạp chí, bận vắt giò lên cổ, bận hẳn tới giữa trưa, cả nhóm đều chui vào phòng luyện tập tự làm chuyện của mình, Hồ Tu viết lời cho album mới, Tiêu Văn đang chia sẻ gói sticker của mình, Cố Thành Lâm đứng ở cạnh ghế salon nhìn ra ngoài cửa sổ hút thuốc.
Ôn Mộc ngày đầu tiên đi làm ngoại trừ cùng trợ lý Tiểu Dương xuống dưới lầu nhận bữa trưa thì không hề làm gì cả.
Phòng luyện tập có bàn ăn, mấy người vây cùng nhau chuẩn bị ăn cơm, Hồ Tu thức tỉnh từ trong mớ bài hát, phóng như bay tới, lấy đũa ra kinh ngạc nói: "Nhà hàng nào vậy? Ăn thịnh soạn vậy sao? Đệt mợ, cái gì đây?" Hồ Tu cầm lấy một cái bát sứ trắng mở nắp ra, ngửi mùi thơm: "Đồ tẩm bổ cao cấp gì đây?! Ai ai ai mời đây?"
"Thành Lâm." Tiêu Văn cũng không ngẩng đầu lên vội vàng ăn cơm.
Hồ Tu dựng thẳng ngón tay cái: "Ông chủ Cố giàu quá."
Cố Thành Lâm không để ý đến bọn họ, dựa lên ghế sa lon nhìn chằm chằm Ôn Mộc trong đám người một lúc lâu rồi mới nhắm mắt lại.
Mấy phút sau, Ôn Mộc bưng cơm đi tới, cậu không biết Cố Thành Lâm có ngủ hay không, cân nhắc vài giây nhỏ giọng gọi: "Anh…. Thành Lâm? Ăn cơm không?"
Cố Thành Lâm như là đang ngủ thật, thân thể không giữ vững nghiêng về bên trái, sắp ngã xuống, đột nhiên có một thứ mềm mềm ngăn lại, chống đỡ cả người.
Hồ Tu đang ăn cơm trưa vừa quay đầu lại, cảm thấy đôi mắt sắp mù rồi, trên vai Ôn Mộc đặt một cái gối dựa, đệm lên khung xương gầy gò như muốn toạc ra khỏi lớp da của cậu, hai chân Cố Thành Lâm gác lên bàn trà, ngủ rất ngon.
Buổi chiều ban nhạc sẽ chính thức dàn dựng và luyện tập tiết mục, Tiểu Dương dẫn Ôn Mộc ra ngoài chờ, hắn gia nhập công ty tương đối sớm, thấy Ôn Mộc thành thật, dự định nói cho cậu biết một chút chuyện: "Chúng ta phải gọi là trợ lý an nhàn nhất giới giải trí này, bởi vì bọn họ cũng không tính là minh tinh, bọn họ chỉ muốn ca hát, ngoại trừ cần phải hoạt động tuyên truyền, thời điểm bận rộn nhất là đêm trước buổi biểu diễn, lúc thường đều là ở công ty sáng tác bài hát, hơn nữa bọn họ đều cực kỳ tốt, ngoại trừ anh Thành Lâm tính cách hơi lạnh lùng, những người khác đều rất dễ thân cận."
Tiểu Dương tán thưởng nói: "Hôm nay anh thấy cậu cũng có nhãn lực đấy."
Ôn Mộc ngượng ngùng cười cười.
"Ừm… Còn có một vài chuyện cậu phải chú ý." Tiểu Dương có lòng căn dặn: "Anh Thành Lâm không thích ồn ào, cậu không nên nói chuyện nhiều, nghiện thuốc lá rất nặng, nếu như nhìn thấy trong phòng luyện tập hoặc là phòng thu âm không có thuốc thì phải đi mua ngay, đúng rồi giấc ngủ của ảnh không tốt, có thể nói là cực kỳ kém, nhiều khi mấy chục tiếng cũng không ngủ được, cho nên lúc ảnh ngủ tuyệt đối đừng đánh thức."
Tiểu Dương lại suy nghĩ một chút: "Mấy chuyện khác cũng không có gì, tự mình lanh trí xử lý thôi…"
"Cố Thành Lâm… Chất lượng giấc ngủ rất kém sao?" Ôn Mộc vội hỏi.
"Ừm, cực kỳ kém, không buồn ngủ đến mức chịu không nổi thì sẽ ngủ không được, anh nhớ lần đầu tiên tổ chức concert tất cả mọi người đều không có kinh nghiệm, công ty chúng ta khi đó cũng không làm, cả nhóm phải tự dàn dựng và luyện tập tiết mục, gần tới nửa tháng đều ở trong phòng luyện tập, mọi người đều mỏi nhừ, anh với hai trợ lý khác thay phiên trực ban, nửa tháng đó anh Thành Lâm chỉ ngủ được chừng vài lần, đến cuối cùng sau khi buổi biểu diễn kết thúc thì xỉu ngay sau cánh gà, anh cảm thấy anh ấy rất đáng thương, không có cha mẹ người thân, còn bị người yêu vứt bỏ." Tiểu Dương ý thức được mình nói hơi nhiều liền ngậm miệng, nói với Ôn Mộc: "Cậu tuyệt đối đừng nói ra nha, anh cũng là lén lút nghe anh Hồ Tu nói thôi."
Ôn Mộc cúi đầu rất thấp, buồn bã đáp một tiếng.
Tiểu Dương cảm thấy cậu không giống như một kẻ nhiều chuyện, liền thở dài: "Thật ra anh rất hâm mộ những người đi yêu đương hẹn hò, thế nhưng mỗi lần nhìn thấy anh Thành Lâm liền thấy khổ, thật đó, cậu nói xem không làm được thì đừng có hứa, đến cuối cùng người ta mở cửa trái tim thì lại đá người ta đi, đúng là hại người… Này? Cậu đi đâu vậy?" Thấy Ôn Mộc đứng lên, Tiểu Dương vội hỏi.
"Em… em đi vệ sinh."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!