Chương 26: (Vô Đề)

Sau khi tuyên bố chủ quyền người đàn ông thì cậu đè Cố Thành Lâm lên góc tường hôn, khí thế mạnh mẽ, nhưng sức lực không đủ, môi lưỡi giao triền, hơi thở hòa quyện, Ôn Mộc chỉ lo đối kháng với cái lưỡi đang làm loạn trong khoang miệng cậu, khi đã kịp phản ứng lại, cậu đã nằm ở trên giường, Cố Thành Lâm hô hấp nặng nề, ánh mắt đen láy nhìn cậu chằm chằm.

Ôn Mộc đưa tay sờ xoạng vài giây, từ phía dưới gối móc ra mấy thứ đã lén đi mua, nhếch môi cười.

Bọn họ đã chuẩn bị đầy đủ vì đối phương, ngầm hiểu ý.

—— tui là đường phân cách những gì đã xảy ra ——

Sau khi kết thúc thì đã đến buổi trưa, tắm xong vài phút bụng Ôn Mộc đã gióng trống, Cố Thành Lâm hôn trán cậu bảo cậu nghỉ ngơi, đứng dậy đến nhà bếp, cơ thể Ôn Mộc dù hơi đau, nhưng vẫn mặc quần áo đi theo, Cố Thành Lâm nấu cơm, cậu liền dính ở phía sau ôm eo anh, anh đi đâu cậu đi đó.

Cố Thành Lâm hỏi: "Em là yêu tinh dính người từ đâu tới vậy hả?"

Ôn Mộc nũng nịu nói: "Từ nhà anh tới đó."

Nguyên liệu nấu ăn trong tủ lạnh đều mua từ hôm chuyển về, xào hai món đơn giản, rồi nấu phần cơm cho hai người, trên bàn ăn cùng thảo luận phương tiện giao thông lúc xuất phát, Ôn Mộc suy nghĩ một lúc rồi nói: "Tàu hỏa ha?"

"Cũng được." Cố Thành Lâm không ý kiến.

"Nhưng mà sẽ hơi lâu, nếu như anh say xe thì dựa vào vai em này." Ôn Mộc ưỡn ưỡn lồng ngực gầy gò.

"Quá gầy." Cố Thành Lâm nói.

"Vậy hả?" Ôn Mộc bóp bóp vai, toàn là xương xẩu.

Cố Thành Lâm gắp một miếng thịt cho cậu: "Mập lên một chút dựa vào thoải mái hơn."

Ôn Mộc nghiêm túc gật đầu: "Vậy em sẽ ăn nhiều hơn nữa."

Buổi chiều chừng bốn, năm giờ, Ôn Mộc chuẩn bị đi làm, trước khi ra cửa điện thoại di động đột nhiên vang lên, là Diệp Du gọi video, cười hỏi: "Mộc Mộc dậy chưa?"

"Dạ rồi, chuẩn bị đi làm ạ." Ôn Mộc tâm tình rất tốt, Cố Thành Lâm đang dựa vào tủ quần áo đợi cậu ra ngoài.

Diệp Du hỏi: "Còn mấy ngày nữa mới làm xong? Sắp khai giảng rồi, về với ba mẹ ở mấy ngày nha."

Ôn Mộc nói: "Quản lý Trần xếp cho con tới thứ sáu tuần này, chủ nhật trở về chuẩn bị hành lý, thứ hai sẽ đến trường."

"Đi sớm vậy sao?" Diệp Du nhíu nhíu mày, cảm thấy kì nghỉ hè này con trai ở nhà ít quá.

"Con và bạn học hẹn đi chơi đó mẹ." Ôn Mộc hướng về phía bạn học nam của mình mím môi cười.

"Bạn nào vậy, mẹ có quen không?" Diệp Du hỏi cậu.

Ôn Mộc nói: "Sau này con sẽ giới thiệu cậu ấy cho ba mẹ, cậu ấy rất ưu tú, mẹ nhất định sẽ thích cậu ấy cho mà xem."

Diệp Du gật đầu: "Tốt lắm, có cơ hội thì mời đến nhà ăn cơm, thứ sáu ba mẹ đi đón con có được không?"

Ôn Mộc đáp ứng liên tục, vừa định cúp máy, liền nghe Diệp Du hỏi: "Cục cưng ơi, phía dưới cổ con bị làm sao đấy?"

Dưới cổ?

Ôn Mộc vội vàng cúi đầu, dưới cổ áo thun lộ ra dấu hôn nhàn nhạt, cậu nói: "Trong, trong phòng có con muỗi to lắm, con bị đốt một phát."

Diệp Du không nghi gì, còn bảo cậu mua thuốc đuổi muỗi, cúp điện thoại, Ôn Mộc che che cổ áo, đi tới bên cạnh Cố Thành Lâm nói: "Đi thôi."

Cố Thành Lâm khoanh tay nhìn cậu: "Em mắng anh."

"Làm… làm gì có?"

Cố Thành Lâm kéo cổ áo cậu xuống, nhắc nhở: "Muỗi to."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!