Chương 25: (Vô Đề)

Đường về nhà hơi rung xóc, Ôn Mộc lại còn mất tập trung, Cố Thành Lâm ghì chân trên đất, làm cậu dừng lại rồi hỏi: "Nghĩ gì thế?"

Ôn Mộc cúi thấp đầu, bước xuống xe: "Tối hôm qua chú Hai tới tìm em."

Cố Thành Lâm nhíu nhíu mày: "Sau đó thì sao."

"Chú phát hiện em lén lút chuyển ra ngoài ở." Ôn Mộc thở dài: "Chú bảo em phải chuyển về chỗ cũ."

Cố Thành Lâm đốt điếu thuốc: "Chỉ là chuyển về thôi à?"

"Ừm… Nhưng mà em không muốn, em không muốn chuyển, em muốn ở cùng với anh." Ôn Mộc khổ não, định hỏi phải làm sao bây giờ.

Không nghĩ tới Cố Thành Lâm lại nói: "Còn có hơn nửa tháng đã đi học rồi, chuyển thì cứ chuyển thôi, nhưng em phải đi dỗ Ông Đinh Đinh kìa, em còn hứa với nó mười ngày nữa mới đi."

"Nhưng mà…" Ôn Mộc hơi khổ sở: "Anh không hy vọng em ở lại sao?"

"Mười mấy ngày thôi mà." Cố Thành Lâm không để tâm lắm.

"Nhưng em từng giây từng phút đều muốn ở cùng anh, chứ đừng nói mười mấy ngày." Ôn Mộc nhỏ giọng nói: "Em không muốn đi."

"Vậy em ở đó đi, đưa chìa khóa nhà cũ cho anh."

Ôn Mộc nghe lời đưa cho anh, tâm tình vẫn khó chịu như cũ.

"Giường cỡ nào?" Cố Thành Lâm hỏi.

"Hai mét…"

"Được rồi." Nói xong liền lên yên trước ngồi đạp xe đi, Ôn Mộc chớp mắt mấy cái vội vàng đuổi tới ngăn cản: "Anh làm gì đấy?"

Cố Thành Lâm đạp rất chậm: "Ngủ."

"Ở, ở đâu?" Ôn Mộc chờ anh giảm tốc độ, vội vàng leo lên xe, ôm eo anh.

"Chỗ chung cư em thuê."

Ôn Mộc ngơ ngác.

"Em có thể vì anh ngủ trong vũng bùn, tại sao anh lại không thể vì em mà thay đổi hoàn cảnh? Anh thấp kém hơn em à?" Cố Thành Lâm nói.

Ôn Mộc phản ứng nửa ngày, vui mừng thiếu chút nữa nhảy dựng lên, người còn đang ở trên xe sợ bị ngã sấp xuống, chỉ có thể ngồi yên: "Cái này mà anh cũng phải so đo à, anh trẻ con thế?" Tâm tình của cậu lập tức chuyển biến tốt, chỉ cần không phải xa nhau thì sao cũng được, vừa cười vừa cọ cọ lưng Cố Thành Lâm, đột nhiên nhớ ra: "Vậy Đinh Đinh phải tính sao đây…"

Cố Thành Lâm không có ý định giúp đỡ: "Là em thất hứa với nó, đương nhiên phải đi dỗ nó rồi."

Ôn Mộc: "Dỗ thế nào?" echkidieu2029. wordpress. com

Cố Thành Lâm: "Không thể nói đáp án cho em."

"Tại sao? Bạn trai cũng không thể tiết lộ một chút à." Ôn Mộc nũng nịu.

Cố Thành Lâm dừng xe, quay đầu lại nhìn cậu: "Cần thù lao."

"Không thành vấn đề!" Ôn Mộc đạp lên đồ gác chân, hôn "bẹp" một cái lên miệng Cố Thành Lâm: "Giờ nói được rồi chứ!"

"Không được." Cố Thành Lâm thoả mãn, tiếp tục đạp tới phía trước.

"Tại sao?"

"Anh không phải Ông Đinh Đinh, không biết dỗ thế nào cả." Đây là lời nói thật.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!