Cố Thành Lâm đáp một tiếng, Ôn Mộc nhếch môi cười rộ lên, liền ngửa mặt lên nhắm mắt lại: "Sau này em nhất định sẽ học nấu cơm thật đàng hoàng."
"Nhưng mà…"
Ôn Mộc: "Hở?"
Cố Thành Lâm: "Anh có điều kiện."
Ôn Mộc hỏi: "Điều kiện gì?"
Cố Thành Lâm: "Vẫn chưa nghĩ ra, em cứ nhớ vậy đi đã."
Bữa cơm này cuối cùng vẫn là do Cố Thành Lâm làm, Ôn tiểu công tử chỉ mới phân biệt được đường và muối, muốn thi triển tài năng thì quên đi.
Khoảng mười giờ ăn xong bữa trưa, Ông Đinh Đinh giống như cái đuôi nhỏ đi theo hai vị anh trai chuẩn bị ngủ trưa.
"Có hai cái giường nè!" Mở cửa phòng Ông Đinh Đinh vô cùng phấn chấn leo lên lăn lộn: "Anh Ôn Mộc chúng ta không cần phải nằm lên nhau nữa rồi!"
Ôn Mộc gật gật đầu, cùng nhóc cùng ngồi ở trên giường, Cố Thành Lâm liếc bọn họ liếc một cái, đi đến phòng tắm.
Hai vị trên giường tiếp tục kể chuyện cổ tích, Ông Đinh Đinh thỉnh thoảng hỏi: "Cô bé quàng khăn đỏ có bị ăn không?"
"Không có, cô ấy rất thông minh." Ôn Mộc suy nghĩ nội dung câu chuyện một lát rồi lại kể, đang nghe đến đoạn gay cấn, Ông Đinh Đinh liền bị khiêng lên giữa không trung, cả người bị cắp dưới cánh tay, ngay lập tức bị đứng ở ngoài cửa.
Ông Đinh Đinh giương nanh múa vuốt: "Cho em vào cho em vào!"
"Về nhà em đi." Cố Thành Lâm nói.
"Em muốn nghe kể chuyện em không đi! Em muốn ngủ chung với anh Ôn Mộc!"
Cố Thành Lâm không có tình người: "Nghĩ hay nhỉ."
"Ầm" đóng sầm cửa, bóng lưng nhỏ cô đơn của Ông Đinh Đinh đứng trên hành lang lầu hai, lồng ngực Ôn Mộc trống rỗng, không có Ông Đinh Đinh, cậu bắt đầu đứng ngồi không yên.
Lập kế hoạch đi chơi trước? Hay là đi ngủ trước? Cố Thành Lâm mới vừa đi làm về, chắc là buồn ngủ lắm, hay là… hay là ngủ trước đi…
Ôn Mộc hắng giọng, chủ động nói: "Ngủ thôi."
Cố Thành Lâm không ý kiến, hai người nằm hai bên giường, nằm thẳng tắp, Ôn Mộc ôm chăn trằn trọc, hơi nóng, ngồi dậy nói: "Em đi mở quạt."
Mở quạt số mạnh nhất, thiết bị điện loại nhỏ từ thời xưa xưa xoay đầu "Kẽo kẹt kẽo kẹt", Ôn Mộc nằm xuống lại kéo chăn lên, chăn vẫn không nhúc nhích, cậu chớp mắt mấy cái, đột nhiên trên người bị đè nặng, Cố Thành Lâm kéo chăn choàng lên người cậu, đặt cậu ở dưới thân.
Ôn Mộc lúc này như một cái bánh ú lớn, lộ ra cái đầu nhỏ, ánh mắt né tránh, hỏi: "Anh muốn làm gì…"
Cố Thành Lâm nói: "Em nghĩ anh muốn làm gì?"
Đến lúc này mà còn giả ngu được à, Ôn Mộc nói lắp: "Bây, bây giờ làm luôn à… Em, em còn chưa có đi mua mấy thứ cần thiết."
"Mua gì?" Đến phiên Cố Thành Lâm giả ngu.
Đầu lưỡi Ôn Mộc không thể thẳng ra nổi: "Áo, áo mưa và thuốc bôi trơn…"
"Biết nhiều vậy à?" Cố Thành Lâm chạm môi dưới của cậu, không nhẹ không nặng vân vê.
Ôn Mộc làm bộ bình tĩnh: "Cái này cũng bình thường mà, chúng ta đều đã lớn cả rồi."
"Vậy em nói cho anh nghe đi, anh không biết." echkidieu2029. wordpress. com
"Xạo ke." Ôn Mộc không nhúc nhích được, định ôm cổ Cố Thành Lâm chặn miệng anh lại cũng không làm nổi, chỉ có thể tự giận mình: "Anh hôn nhẹ em đi, lấp kín miệng em đi." Khóe mắt cậu nhàn nhạt đỏ lên, đôi môi cũng bị ngón tay của anh nhào nặn đến phát sưng, so với môi dưới, môi trên thanh tú nhưng khá mỏng, đầu môi còn hơi vểnh lên, ngón tay Cố Thành Lâm luồn vào trong miệng cậu, chơi đùa với đầu lưỡi mềm mại một hồi rồi mới lui ra ngoài hôn lên khóe miệng cậu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!