Chương 23: (Vô Đề)

Hiện trường lặng im vài giây, ngay sau đó các thành viên ban nhạc cũng nhiệt tình vỗ tay, bầu không khí lại một lần nữa sôi động hơn, Hồ Tu chậc lưỡi: Tình yêu thật đúng là vĩ đại, nó không chỉ khiến con người ta mù quáng, mà còn có thể khiến người ta bị điếc.

Tiệc mừng kết thúc, Ôn Mộc không ở lại, cầm chìa khóa nhà Cố Thành Lâm chạy về, cậu có chuyện quan trọng phải làm, đó chính là ghép giường.

Đồ vật trong nhà để rất tùy tiện, mấy miếng ván gỗ vẫn còn để trên giá sắt, Ôn Mộc tuy rằng chưa từng làm việc nặng, nhưng dù gì cũng là con trai, kéo đồ đi cũng không quá khó.

Trước tiên cậu dọn dẹp giường chiếu bên phòng Cố Thành Lâm, drap trải giường và gối đặt hết lên bàn, lúc nhấc đệm lên, nhìn thấy trên ván có một tấm hình, trong hình có ba người, một cô gái xinh đẹp tóc dài xõa vai mặc quần dài họa tiết hoa nhỏ, áo màu xanh nhạt, cánh tay thì quàng vào tay một người đàn ông nho nhã, phía trước là một đứa nhỏ chừng mười tuổi, cười tươi lộ một hàm răng trắng rất vui vẻ.

Cố Thành Lâm… cũng có thể cười rực rỡ như vậy sao? Ôn Mộc nhìn sát bức ảnh, ngoài viền hơi ố vàng, hình như là bị cầm nắm rất nhiều lần, cậu chọt chọt gương mặt non nớt của Cố Thành Lâm, định đặt lại chỗ cũ, lại nhìn thấy ở cuối bức ảnh có dòng chữ màu vàng.

Một dòng chữ rất nắn nót: Cục cưng ngoan, hành lý đã dọn xong rồi, máy bay ba giờ rưỡi chiều đừng quên nhé, ba mẹ phải đi ra ngoài một lúc, nhớ ăn cơm trưa, chúng ta gặp nhau ở sân bay, chờ ba mẹ nhé ~

Ánh mắt Ôn Mộc dừng lại chốc lát liền ảm đạm, trên ảnh còn có vết mực bị nhòe đi, đây là bí mật của Cố Thành Lâm. Ôn Mộc để đệm lại vị trí cũ, chạy về phòng mình, kéo giường mình sang.

Loay hoay đến nửa đêm mới ghép hai cái giường lại thành một, Ôn Mộc rửa mặt sạch sẽ rồi lên giường ngủ, cậu nằm ở bên trái, thả gối Cố Thành Lâm ở bên phải. echkidieu2029. wordpress. com

Tắt đèn không nhìn thấy gì, tình cờ truyền đến tiếng vải ma sát, người trên giường đang di chuyển từng chút một vượt qua khe hở nhỏ, sau một phút Ôn Mộc hoàn toàn thắng lợi, thành công lăn lên gối Cố Thành Lâm, trong mũi thoang thoảng mùi thơm của xà phòng.

Một đêm ngủ ngon, sáng sớm còn chưa tỉnh dậy thì đã nghe thấy Ông Đinh Đinh khóc tan nát cõi lòng, trong miệng cứ oa oa.

"Trở về đi mà huhu…"

"Anh Ôn Mộc của con đi đâu rồi huhuhu…"

Ôn Mộc đột nhiên mở mắt ra, đạp lên dép lê tông cửa xông ra ngoài, Ông Đinh Đinh đang ngồi ở cửa nhà cậu gào khóc, bà Vương đang dỗ, vừa ngẩng đầu lên thấy Ôn Mộc chạy tới, vội vàng nói: "Đây nè đây nè, đừng khóc nữa."

Chóp mũi Ông Đinh Đinh đỏ chót, nhìn thấy Ôn Mộc càng tủi thân hơn, Ôn Mộc ôm lấy nhóc: "Xin lỗi Đinh Đinh, không nói trước với em."

Ông Đinh Đinh dựa vào vai cậu, nghẹn ngào chảy nước mắt, tay nhỏ tròn tròn siết chặt áo cậu, cực kỳ ngoan ngoãn.

"Đinh Đinh?"

Ông Đinh Đinh khóc run rẩy, nhưng vẫn nhỏ giọng "Dạ" một tiếng.

"Tha lỗi cho anh nhé? Anh không đi đâu cả, sau này nếu anh có đi anh cũng sẽ nói trước với em có được không?" Ôn Mộc ôm nhóc xuống lầu.

Ông Đinh Đinh chùi chùi nước mắt hỏi: "Anh ngủ ở đâu vậy?"

Ôn Mộc nói: "Ở phòng… của anh Thành Lâm."

Ông Đinh Đinh hỏi: "Anh và anh Thành Lâm ngủ chung hả?"

Ôn Mộc đỏ hết cả tai, gật gật đầu.

"Em cũng muốn ngủ chung."

"Được thôi, chờ anh ấy về chúng ta ngủ chung."

Ông Đinh Đinh còn chưa ăn sáng, bà Vương ở trong nhà bếp luộc mấy quả trứng gà với nấu cháo, Ôn Mộc đứng ở một bên nhìn, cảm thấy cũng đơn giản, liền hiếu học hỏi bà mấy câu, quyết định sau khi Cố Thành Lâm về sẽ làm một bữa cơm.

Tâm tình Ông Đinh Đinh đã khá hơn, ngồi ở bàn thấp ngoài cửa lột trứng gà, Ôn Mộc đút cháo cho nhóc ăn, nhóc đút trứng gà cho Ôn Mộc ăn.

Một hình ảnh đang hài hòa, đột nhiên lại xuất hiện Cố Thành Lâm tan làm về sớm. Miệng nhỏ của Ông Đinh Đinh phồng lên tròn tròn, chờ anh Ôn Mộc thổi nguội cháo đút cho anh, ai ngờ đảo mắt một cái liền chui vào miệng Cố Thành Lâm, không chỉ có như vậy, kẻ cướp còn tiện tay giành lấy trứng gà trong tay nhóc.

Ông Đinh Đinh hôm nay hơi yếu đuối, quẹt nước mắt một cái rồi về nhà, Cố Thành Lâm không để ý tới nhóc, thuận thế ngồi ở trên băng ghế nhỏ, ra hiệu Ôn Mộc đút tiếp: "Nó bị sao vậy?"

Lúc đút cho Ông Đinh Đinh rất thuận tay, đổi thành Cố Thành Lâm, Ôn Mộc lại bị gượng, cậu thổi cho bớt nóng rồi đút vào miệng Cố Thành Lâm, nói chuyện xảy ra hồi sáng sớm nay.

Cố Thành Lâm nói: "Tên của Ông Đinh Đinh là do anh đặt, ba mẹ nó sợ nó bò lung tung, nên xỏ một cây đinh trên quần áo nó rồi đóng ở trên ván giường, chắc là hai tuổi rưỡi đã có ký ức, mãi mới gặp được một đứa bằng tuổi mình, nó sợ em đi mất."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!