Vụ án ngôi nhà ma được phá giải, Cố Thành Lâm hôn Ôn Mộc một cái chóc, nói với cậu: "Đi nhé?"
Ôn Mộc: "Đi đâu?"
Cố Thành Lâm nắm tay cậu, kéo cậu ra cửa: "Hẹn hò."
Nếu như đã quyết định hẹn hò, cũng không cần xoắn xuýt như vậy nữa, Cố Thành Lâm đã nói mối quan hệ rõ ràng rồi, giờ cũng nên làm chút chuyện tình nhân thôi.
Nếu như anh không chấp nhận, thì phải đối xử lạnh nhạt. Nếu như anh đã tiếp nhận, thì phải trả giá hết lòng.
Như Ông Thư Quốc và Ông Đinh Đinh, còn có Hồ Tu và Trần Bằng (quản lý Trần), những người này đều là những người đối tốt với anh lúc anh rơi xuống vực sâu, anh thì đáng gì? Chẳng qua chỉ là một kẻ xấu số mất cha mất mẹ.
Đáng thương không? Không đáng thương, nếu như anh còn phải sống, thì phải nỗ lực sống tích cực, có mệt không? Rất mệt, nhưng ngay khi anh mệt đến mức muốn bỏ hết cái cuộc sống tích cực này, thì lại có người thích anh, nhất quyết đi đến bên cạnh anh, cùng anh ở trong cái khu nhà cũ nát này.
Anh bị thương, giúp anh băng bó. Anh say xe, cho anh mượn vai. Đưa anh đi làm chờ anh tan tầm, anh thậm chí chưa từng nghĩ rằng trong cái khu ngõ hẻm xóc nảy nhấp nhô này vẫn có người bằng lòng đi cùng anh.
Rất sợ mất đi, nhưng lại muốn nắm thật chặt, Cố Thành Lâm nghĩ, anh vẫn mâu thuẫn như trước.
Buổi sáng hơn mười giờ, đã qua giờ cao điểm, người trong xe buýt rất ít, Ôn Mộc nắm tay Cố Thành Lâm ngồi ở hàng cuối hỏi: "Cố Thành Lâm, anh định khi nào mới đến thành phố A?"
"Một tuần trước khai giảng."
"Vậy em cũng thế." Ôn Mộc thấy tâm trạng anh rất tốt, lại hỏi, "Bây giờ có phải là em có thể hẹn anh đi chơi ở thành phố A rồi đúng không?"
"Đương nhiên." Cố Thành Lâm tựa lưng vào ghế, "Em muốn đi đâu?"
"Rất nhiều nơi, nổi tiếng hay không nổi tiếng, đều muốn đi với anh." Ôn Mộc quay đầu trưng cầu ý kiến của anh, "Khi nào về nhà chúng ta lập kế hoạch đi?"
"Lập ở đâu?" Cố Thành Lâm hỏi.
"Phòng anh hoặc là phòng em." Ôn Mộc muốn thừa cơ thân cận.
"Phòng anh không có ghế."
"Vậy, vậy thì ngồi trên giường." Ôn Mộc nói xong cũng thấy ngượng ngùng.
"Trên giường?" Cố Thành Lâm hơi híp mắt lại suy nghĩ, "Giường nhỏ lắm."
"Vậy làm sao bây giờ…" Ôn Mộc cũng cảm thấy giường đơn một mét năm mươi cũng khá chật, "Vậy đi mua hai cái ghế nhé?"
"Phiền phức."
"Vậy…" Ôn Mộc vẫn không nghĩ ra cách nào, Cố Thành Lâm đã đưa ra ý kiến, "Có thể ghép hai cái giường lại làm một."
Ôn Mộc chớp mắt mấy cái, phản ứng vài giây, não tiện thể tưởng tượng hình ảnh hài hòa mình cùng Cố Thành Lâm ngồi trên giường lập kế hoạch đi chơi, vội vàng nói: "Vậy tối về em sẽ ghép hai cái giường lại." Cậu sợ Cố Thành Lâm đổi ý, nói rất nhanh chóng.
Cố Thành Lâm đương nhiên sẽ không đổi ý, thay đổi đề tài: "Buổi tối ban nhạc Hồ Tu có buổi diễn, đến xem không?"
"Ở quán bar?"
"Ừm."
"Anh có tham gia không?"
"Có."
Ôn Mộc gật đầu: "Vậy em chờ anh cùng đến quán bar."
Buổi trưa chọn một nhà hàng giá cả vừa phải, chọn phần ăn tình nhân, lúc tính tiền Ôn Mộc còn cầm hai phiếu ưu đãi, lúc đi ra ngoài, Cố Thành Lâm hỏi: "Lần sau còn muốn đến à?" echkidieu2029. wordpress. com
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!