Chương 2: (Vô Đề)

Ngày thứ hai, Ôn Mộc ngủ một giấc đến bốn giờ chiều, cậu rất ít khi thức đêm, vô cùng buồn ngủ, mở mắt lấy điện thoại di động nhìn thời gian, hơi hoảng hốt, tỉnh táo năm phút đồng hồ rồi xuống giường rửa mặt.

Ôn Mộc đang chậm rãi đánh răng, đột nhiên lại nhớ tới điều gì đó liền đẩy nhanh tốc độ, lau mặt sạch sẽ chạy ra ngoài.

Bình thường trong ngành dịch vụ trước khi làm việc đều có mười phút họp, Ôn Mộc hôm nay đứng ở trong đội ngũ nhân viên, muốn tìm kiếm bóng hình quen thuộc.

Nhưng không có, buổi họp ngày hôm qua cũng không có, nếu không thì không phải đến lúc bị giục đơn Ôn Mộc mới phát hiện. Là đến muộn sao? Nói mới nhớ, Cố Thành Lâm khi đi học cũng hầu như là đến muộn, tuy rằng thành tích rất tốt, nhưng vẫn là một học sinh hư.

Quy trình công việc của Ôn Mộc chủ yếu là giúp Đại Lưu lấy đá lấy rượu, những lúc không bận rộn Đại Lưu sẽ dạy cậu pha chế rượu và nhận biết rượu.

Đợi một buổi tối cũng chưa thấy Cố Thành Lâm, Ôn Mộc hoài nghi ngày hôm qua do bản thân mình hoa mắt.

"Lúc lắc phải chú ý dùng sức, phải dung hợp tất cả nguyên liệu, như vậy mùi vị mới thơm ngon được." Đại Lưu nói đưa bình lắc cho Ôn Mộc, "Thử xem."

Ôn Mộc nhận lấy, đầu tiên là lắc bằng một tay, Đại Lưu nói lực chưa đủ, cậu liền dùng cả hai tay, đá lẫn vào rượu va chạm vào bình inox, không thể không nói, âm thanh rất dễ nghe, mãi đến khi Đại Lưu nói được rồi mới thả tay xuống, Ôn Mộc đang muốn thỉnh giáo Đại Lưu, đột nhiên nghe tiếng gầm giận dữ phá tan tiếng nhạc ầm ĩ, vọt vào lỗ tai cậu.

"Mày là cái thá gì?!"

Ôn Mộc và Đại Lưu đồng thời ngẩng đầu, cách đó không xa bên cạnh sân khấu có một người phục vụ, người khách gào thét đang mắng người kia, sau đó cầm ly rượu lên, hất hỗn hợp đá lẫn rượu vào mặt anh.

Ôn Mộc đứng xa nhưng vẫn có thể thấy rõ, người kia đúng là Cố Thành Lâm mà cậu đã tìm cả một buổi tối.

Cậu run lên một cái, cầm lấy khăn mặt trên quầy bar định chạy đến, Đại Lưu kéo cậu lại: "Đừng tham gia trò vui."

"Không phải, em đưa khăn mặt cho anh ấy." Ôn Mộc sốt ruột giải thích.

Đại Lưu đã nghe quản lý Trần giáo huấn, ngăn Ôn Mộc tham gia những chuyện thế này, liếc mắt nhìn Cố Thành Lâm: "Cách cậu ta xa ra, tên đó là một thằng chó điên."

Ôn Mộc còn định nói tiếp, Cố Thành Lâm vẫn chưa lau mặt đã hòa vào dòng người không thấy đâu nữa, cậu cúi đầu nhìn khăn mặt trên tay, âm thanh lẫn vào bối cảnh ầm ĩ, phản bác không rõ ràng: "Anh ấy không phải như thế…"

Đại Lưu không nghe thấy, tiếp tục dạy Ôn Mộc pha chế rượu, trong quá trình làm phát hiện nguyên liệu cần thiết không đủ, nói với Ôn Mộc: "Em xuống hầm rượu giúp anh lấy hai bình tequila, biết hầm rượu ở đâu không?"

"Hầm rượu" cũng không phải hầm rượu thật, chỉ là một phòng chứa thôi, ngày đầu tiên đến đây quản lý Trần đã dẫn Ôn Mộc đi xem rồi, Ôn Mộc cầm chìa khóa mở cửa, tìm tới giá tequila, lấy ra hai bình, rồi quay lại, trong đầu chỉ toàn là hình ảnh Cố Thành Lâm bị người khách kia mắng, cũng không biết Cố Thành Lâm thế nào rồi.

Lúc đi ngang qua phòng thay quần áo nghe thấy bên trong có động tĩnh, Ôn Mộc quay đầu, vừa vặn thấy có người thay đồ, từ lối đi nhân viên đi ra ngoài.

Ôn Mộc nhận ra bóng lưng, cầm rượu vội vã đưa cho Đại Lưu, rồi mượn cớ đi vệ sinh trở lại phòng thay quần áo, cậu cũng không biết tại sao mình lại chạy đến tìm Cố Thành Lâm, an ủi anh ấy à? Nhưng vào lúc này, làm bộ không nhìn thấy mới là niềm an ủi to lớn nhất đối với Cố Thành Lâm.

Ôn Mộc không bước tiếp, hơi lùi lại, cậu bí bách không đúng lúc, đột nhiên nghe một tiếng "phực", là âm thanh của bật lửa.

Bên ngoài lối đi nhân viên là một con hẻm nhỏ, nam bắc đều thông, có rất nhiều khách cũng sẽ đi lối này, ra giao lộ có thể đón xe.

Lúc này quay về đã chậm, Cố Thành Lâm cả thân quần áo đen dựa vào tường, trong miệng ngậm điếu thuốc với vừa nhá nhem lửa, trên tay mang theo một chai bia, mắt như chim ưng, nhìn chăm chú vào Ôn Mộc.

Ôn Mộc nhất thời không biết nên nói gì, nhìn đèn đường rồi lại nhìn mặt đất, muốn nói câu thời tiết hôm nay đẹp thật, kết quả hơn nửa đêm một vì sao cũng không có. echkidieu2029. wordpress. com

"Cố Thành Lâm cậu tan tầm sớm vậy à." Ôn Mộc suy nghĩ vài giây, nỗ lực mở miệng, đi tới.

"Đứng đó."

Ôn Mộc lập tức đứng lại: "Tớ…"

Cố Thành Lâm hít vài hơi thuốc, tiện tay ném xuống đất đạp trong lòng bàn chân, vân vê dập tắt đốm lửa, còn nói: "Cách xa tôi ra."

Khóe miệng Ôn Mộc khẽ nhúc nhích, trong mắt mất mát, lui hai bước: "Xin lỗi, tớ không biết cậu làm việc ở đây."

Cố Thành Lâm không để ý tới cậu, liếc mắt ra đầu phố, lúc này đã hơn mười một giờ, Ôn Mộc định chạy vào trong nói tạm biệt với Cố Thành Lâm, liền nghe có người hùng hùng hổ hổ từ một nơi không xa đi tới, là khách đi bar định đi đường này về nhà, Cố Thành Lâm ngồi dậy, hướng về phía người khách say rượu chạy lên đón tiếp.

Người khách say xỉn ngã trái ngã phải, bên cạnh có một cô gái đỡ, cô gái trang điểm lòe loẹt huýt gió với Cố Thành Lâm: "Ôi anh đẹp trai, lại gặp nhau rồi." Nói xong định dùng móng tay màu đỏ tươi chạm vào mặt Cố Thành Lâm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!