Chương 18: (Vô Đề)

Ôn Mộc nghĩ rất hay, cậu từng học lái xe bốn bánh rồi, kiểu gì cũng có thể học được cách chạy xe hai bánh thôi, học xong rồi cậu sẽ chở Cố Thành Lâm qua lại nội thành nam bắc, không sợ mưa gió không sợ nắng nóng, nghĩ như vậy cũng thấy một chút lãng mạn rồi.

Nhưng kiểu xe máy hạng nặng này, đối với cậu mà nói quả thật có hơi khó, mỗi ngày học một tiếng, học ba ngày, cũng chưa học xong, xe đạp cậu mua bị bỏ ở trong sân, phơi nắng phơi gió cả ngày không người hỏi thăm.

Thời gian trôi qua, cũng là ba ngày sau, Cố Thành Lâm nhìn ánh mắt cậu, có chút ghét bỏ.

Đến một con đường không có xe cộ lui tới, rất thích hợp luyện tập, Cố Thành Lâm dựa vào cái cây khô ven đường, nhìn Ôn Mộc đẩy đầu máy cồng kềnh bước đi khó khăn.

Nặng quá đi, Ôn Mộc muốn cầu cứu, Cố Thành Lâm ngậm cọng cỏ, thờ ơ lạnh nhạt. Cậu chủ yếu là không giữ cân bằng được, cẩn thận chạy hai vòng, miễn cưỡng có thể đi thẳng, mà mỗi lần muốn quẹo thì phải nhảy xuống đẩy, Cố Thành Lâm không nhìn nổi, đi tới nhấc chân lên ngồi phía sau, ôm eo Ôn Mộc, giúp cậu điều chỉnh tư thế: " Ngồi thẳng lên."

Ôn Mộc vội vàng giữ người thẳng tắp, lúc này cũng không sợ ngứa, lúc Cố Thành Lâm nghiêm túc dạy học thì đúng là nghiêm túc thật.

"Cậu giả bộ cái gì?" Cố Thành Lâm hỏi.

"Không có giả bộ mà." Ôn Mộc giả bộ thật, Cố Thành Lâm không đỡ cậu, cậu chỉ sợ ngã sấp xuống.

"Còn mạnh miệng?"

Ôn Mộc mím môi không nói lời nào.

"Cậu ngốc thế này sao thi đậu đại học A được vậy?" Người Cố Thành Lâm nghiêng về phía trước, ôm cậu vào trong ngực, giúp cậu quay đầu xe.

"Là vì cậu đó." Hai người ngực anh dán vào lưng cậu rất sát nhau, Ôn Mộc nhỏ giọng nói xong có chút ngượng ngùng, những lời Hồ Tu nói cậu ghi nhớ ở trong lòng, bảo cậu phải mạnh dạn một chút.

"Tôi là tài liệu ôn tập môn gì vậy?" Cố Thành Lâm đỡ chân nhưng không xuống, "Cậu chở tôi hai vòng nữa."

"Hay là cậu xuống trước đi, tớ sợ làm cậu ngã." Ôn Mộc vội vàng nói.

"Cậu sợ tôi ngã thì chạy cho cẩn thận."

"Nhưng mà…" Ôn Mộc do dự quay đầu lại.

Thái độ Cố Thành Lâm rất cứng rắn, xoay đầu cậu trở lại: "Nhìn phía trước, chạy không tốt tôi ném cậu xuống đất."

Đây là uy hiếp trắng trợn, Ôn Mộc khẳng định.

Nhưng khỏi phải nói, câu này rất hữu hiệu, có Cố Thành Lâm ở phía sau, Ôn Mộc tập trung toàn bộ lực chú ý, ngồi thẳng lưng, bình ổn lái hai vòng, sau khi quay đầu xe được, chính cậu cũng cảm thấy khiếp sợ: "Tớ làm được rồi!?" echkidieu2029. wordpress. com

Cố Thành Lâm gật đầu, từ trên xe bước xuống, đứng ở giữa đường: "Cậu tự chạy thử xem."

Mấy thứ xe cộ này, dù là mấy cái bánh xe đi nữa, chỉ cần nắm được những điểm cơ bản cốt yếu, rồi dựa vào độ thuần thục, Ôn Mộc thả lỏng một chút, cũng thuận lợi hơn nhiều, cậu hơi đắc ý, lúc chỉ còn cách Cố Thành Lâm mấy mét thì chợt buông một tay ra, vẫy tay cười, sắc mặt lạnh nhạt của Cố Thành Lâm đột nhiên biến đổi, nhíu mày, sải bước chạy về phía cậu, Ôn Mộc còn đang nghi ngờ, thì thân xe nặng nề đột nhiên nghiêng ngả, cậu không kịp cầm tay lái trả về vị trí cân bằng, "ầm" một tiếng, cả người lẫn xe đều ngã xuống.

May mà tốc độ xe không nhanh, may mà Cố Thành Lâm đúng lúc chạy tới kéo cậu ra, đầu óc Ôn Mộc mơ màng, sau khi thoát khỏi cảnh bị xe đè thì đầu gối chấm đất, đau đến nỗi sắc mặt cậu trắng bệch, Cố Thành Lâm kéo ống quần cậu lên kiểm tra, bị thương không nặng, chỉ trầy da.

Ôn Mộc ba ngày qua đây là lần đầu tiên bị ngã sấp xuống, hai ngày trước Cố Thành Lâm đứng cách cậu vị trí không xa, thấy cậu bất ổn sẽ chạy ra đỡ ngay, nhưng hôm nay cậu quá đắc ý quá vênh váo, lái hai tay còn bất ổn mà còn muốn lái một tay, ngầu đâu chẳng thấy chỉ thấy đáng đời.

"Không học nữa." Giọng Cố Thành Lâm thấp xuống tám độ, sau khi dựng xe lên, liền ôm ngang Ôn Mộc lên chỗ ngồi phía sau.

Ôn Mộc lúc này chẳng có tâm tư nào để ý Cố Thành Lâm ôm cậu ra sao, ngồi ở phía sau tay chân luống cuống, cậu cảm thấy rất rõ ràng, Cố Thành Lâm mất hứng rồi.

"Là do tớ khờ khạo." Ôn Mộc gãi gãi lỗ tai chủ động nhận sai, "Nhưng mà hình như tớ biết chạy rồi, luyện nhiều một chút thì…"

"Tôi nói không học nữa." Giọng Cố Thành Lâm không lằng nhằng, không nghi ngờ gì nữa.

"Ồ…" Ôn Mộc không nói thêm nữa, ôm eo anh, ngón tay lặng lẽ cọ cọ.

Lúc về, Cố Thành Lâm tiện đường mua thuốc, rồi bế Ôn Mộc đến phòng của mình, sắc mặt lạnh đến mức có thể dọa được mười nhóc Ông Đinh Đinh, nhưng động tác trên tay lại rất dịu dàng, Ôn Mộc nửa ngày không dám lên tiếng, chờ Cố Thành Lâm giúp cậu bôi thuốc xong, dựa vào hộc tủ cũ kỹ đốt một điếu thuốc, mới ngửa đầu hỏi: "Cậu giận hả?"

Bây giờ bất thường quá, bình thường ở trong tình huống này Cố Thành Lâm đã mắng cậu ngu ngốc rồi, chẳng lẽ là giận cậu làm ngã xe? Hay là… Ôn Mộc không nghĩ tiếp nữa, cậu nháy mắt mấy cái lại hỏi: "Sao cậu giận thế?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!