Chương 17: (Vô Đề)

Ôn Mộc không dám hỏi Cố Thành Lâm tại sao lại hôn mình, cậu sợ Cố Thành Lâm trả lời "Tôi đang báo thù đó, dù sao lần trước cậu cũng đã cưỡng hôn tôi."

Cậu nghĩ Cố Thành Lâm chín mươi chín phần trăm sẽ nói như vậy, cho nên cậu giữ im lặng, còn có thể cho là hai bên tình nguyện.

Khoảng cách giữa hai thành nam bắc vô cùng xa, không phải chui qua mấy cái ngõ hẻm là tới, Ôn Mộc đi theo sau Cố Thành Lâm, thứ đầu tiên nghĩ đến là: "Xa như vậy cậu tới đây thế nào?"

"Ngồi xe buýt." Tuy rằng say xe, nhưng mà không tránh được, một ngày một lần là đủ lắm rồi.

Ôn Mộc đi nhanh mấy bước, sóng vai cùng anh: "Sau này mỗi ngày tớ dậy sớm một chút, đưa cậu đến đây nhé?"

"Xe đạp?" Cố Thành Lâm hỏi.

"Ừm."

"Biết bao nhiêu cây số không?"

"Vậy làm sao bây giờ?" Ôn Mộc nghĩ, đúng là xa thật, "Vậy tớ mua một chiếc xe máy chở cậu đi nhé?"

"Cậu biết lái?"

"Tớ không biết… Nhưng tớ học được mà." Ôn Mộc suốt cả đường đi đều nghĩ cách, cúi đầu, mím lấy đôi môi mới vừa bị hôn đến đỏ bừng, nhưng qua nửa ngày, cậu không những không nghĩ ra cách nào mà khóe miệng cứ cong cong lên khó giải thích nổi. echkidieu2029. wordpress. com

Cố Thành Lâm cầm lọ hoa, liếc mắt nhìn Ôn Mộc không ngừng run rẩy, "Này" một tiếng: "Cậu làm gì vậy?"

"Không làm gì hết." Giọng nói Ôn Mộc có chút kỳ lạ.

"Cười cái gì?" Cố Thành Lâm dừng bước lại, chặn trước người Ôn Mộc.

"Tớ chỉ là muốn cười thôi." Ôn Mộc ngẩng đầu, đôi mắt cong cong theo sát Cố Thành Lâm, giải thích hành vi của chính mình, "Người, người tớ yêu hôn tớ, tớ còn không được cười à." Cậu cũng cảm thấy bản thân kỳ quái, ánh mắt né tránh nhìn sang một bên, "Tớ cứ muốn cười đấy."

"Ngốc."

"Chỉ hơi ngốc thôi." Ôn Mộc đồng ý.

"Còn mắng tôi?" Cố Thành Lâm nhìn xuống cậu.

"Tớ…" Ôn Mộc bị anh chặn lời, ngẩn ra nhớ tới cuộc đối thoại quen thuộc: "Tớ không mắng cậu, là cậu không nói đạo lý."

Cố Thành Lâm không giải vậy cho mình, đi tới trạm xe buýt nói với Ôn Mộc: "Cậu về đi." Rồi đặt lọ hoa lên đỉnh đầu Ôn Mộc, đợi cậu lấy xuống, mới buông tay ra, "Giúp tôi mang về."

Thời gian còn sớm, Ôn Mộc ôm lọ hoa "mua" được từ nhà hàng Tây, lên xe buýt về thành Nam, chuyến xe này nhiều người, mặc dù đã chín giờ tối, vẫn không có chỗ ngồi, Ôn Mộc sợ lọ hoa mình tặng Cố Thành Lâm bị ép hư nên giơ lên cao, qua mười mấy trạm mới tìm được một chỗ ngồi, cậu biết Cố Thành Lâm ưu tú, lại không ngờ anh ưu tú như vậy, Ôn Mộc cảm thấy mình chẳng có ưu điểm gì, so với Cố Thành Lâm, hình như cậu chẳng có gì để so được.

Về đến nhà, Ông Đinh Đinh đã ngủ rồi, hai ngày nay có đứa nhóc này ở bên cạnh, xóa tan đi nỗi sợ ma, cộng thêm cái hôn tối nay, Ôn Mộc mở đèn cũng không cảm thấy sợ nữa, cậu lấy điện thoại ra, muốn tìm một phương tiện giao thông thích hợp, ngoại trừ xe đạp thì là xe điện hoặc xe máy, còn có xe ba bánh cho người già, não Ôn Mộc bị lấp bởi hình ảnh mình chạy xe ba bánh chở theo Cố Thành Lâm, nằm úp sấp ở trên gối cười ra tiếng, cậu cảm thấy Cố Thành Lâm có thể sẽ ngồi, Cố Thành Lâm cũng không để ý người khác nhìn anh thế nào đâu.

Đang nghiên cứu chăm chú, đột nhiên truyền đến hai tiếng tiếng gõ cửa, Ôn Mộc liếc nhìn thời gian, mười một giờ đêm rồi, cậu đi tới cửa khẽ hỏi: "Ai vậy?"

"Anh đây, Hồ Tu."

Ôn Mộc bình tĩnh lại, mở cửa phòng hỏi: "Có chuyện gì không?"

Trong tay Hồ Tu mang theo bữa khuya, nhếch miệng cười với Ôn Mộc: "Ăn không?"

"Tôi ăn cơm tối rồi." Ôn Mộc nói.

"Đây là bữa khuya mà! Đừng khách khí, xuống lầu đi." Hồ Tu vô cùng nhiệt tình.

Ôn Mộc không cự tuyệt được, chỉ có thể đi theo, giữa sân có một bàn đá nhỏ, hai chiếc ghế gỗ, Hồ Tu trải một tờ báo lên bàn, rồi đưa một tờ cho Ôn Mộc lót lên ghế ngồi.

"Cậu tên Ôn Mộc phải không." Hồ Tu đưa cậu một lon bia.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!