Chương 16: (Vô Đề)

Cố Thành Lâm không để ý Hồ Tu ăn nói linh tinh, đi xuống lầu, Ôn Mộc lúng túng chào hỏi hắn: "Chào anh."

Hồ Tu nháy mắt: "Chào cậu, cậu ở cùng với Thành Lâm hả?"

"Không phải, tôi ở phòng đầu tiên." Ôn Mộc chỉ vào phòng mình giải thích.

Hồ Tu nhìn sang, tính nhiều chuyện nổi lên: "Thế à, cậu và Thành Lâm hai người… hả?"

Ôn Mộc ngượng ngùng: "Tôi đang theo đuổi anh ấy, nhưng anh ấy vẫn chưa chấp nhận."

"Còn chưa chấp nhận đã ngủ chung rồi?" Hồ Tu khiếp sợ.

"Không phải không phải, còn có Đinh Đinh, ba người chúng tôi cùng ngủ."

Hồ Tu lại thất vọng một chút: "Còn dẫn theo một đứa phá đám à."

Đứa phá đám cũng bò dậy, từ trong nhà nghe thấy tiếng Hồ Tu chạy đến gọi: "Chị Hồ Tu!"

Hồ Tu mặt lập tức tiu nghỉu: "Gọi anh!"

Ông Đinh Đinh trốn ở đằng sau Ôn Mộc làm mặt quỷ: "Không gọi đâu!" Hồ Tu trừng nhóc, lại mở cửa nhà bên cạnh nhà Cố Thành Lâm, nói với Ôn Mộc: "Sau này sẽ là hàng xóm, mong cậu chiếu cố nhiều hơn."

Ôn Mộc gật gật đầu, giúp Cố Thành Lâm khóa kỹ cửa, mới trở về phòng thay quần áo.

Con trai ở quán bar làm việc hơn hai mươi ngày, ba mẹ Ôn rốt cục không kiềm chế được, mẹ Ôn gọi điện thoại hỏi: "Mộc Mộc, khi nào con mới được nghỉ? Mẹ đi thăm con có được không?"

Lịch làm vừa đúng được nghỉ ngày mai, Ôn Mộc nói: "Ngày mai được nghỉ đó mẹ, quán bar ồn lắm sợ mẹ không thích."

"Vậy mẹ tới chỗ con ở có được không?"

Ôn Mộc vừa định nói được, đột nhiên nhớ ra phòng cậu thuê trong chung cư kia chẳng có đồ đạc gì, vội vàng nói: "Mẹ, phòng của con chưa dọn, hơi, hơi lộn xộn." echkidieu2029. wordpress. com

"Sao mẹ lại ghét con lộn xộn chứ."

"Nhưng, nhưng mà con thấy không tiện." Ôn Mộc chột dạ, cậu rất ít khi nói dối, nếu như ba mẹ biết nơi ở hiện tại của cậu hoàn cảnh rất kém, có thể sẽ bị cưỡng chế về nhà.

"Ngại ngùng gì với mẹ chứ."

"Đợi, đợi con dọn dẹp sạch sẽ, rồi mẹ hẵng tới, được không?"

Mẹ Ôn chỉ muốn thấy con trai, có đến nhà hay không cũng không đáng kể, trước cũng nhìn thấy qua video rồi, giờ cũng không vội, vì vậy cười nói: "Vậy mẹ mời con đi ăn, ba con bận rồi, tới không được, chúng ta chụp hình cho ba con coi."

Hẹn thời gian xong, Ôn Mộc thở phào nhẹ nhõm, Cố Thành Lâm vừa vặn tới giục đơn, Ôn Mộc đưa ly rượu tới hỏi: "Ngày mai cậu có nghỉ không?"

"Không nghỉ." Cố Thành Lâm bưng khay.

"Ngày mai tớ nghỉ, định đến thành Bắc." Ôn Mộc nói.

"Sau đó thì sao." Cố Thành Lâm chờ câu sau của cậu.

"Không có sau đó, tớ chỉ báo với cậu vậy thôi, hì hì." Ôn Mộc cười khúc khích, "Tớ sợ cậu tìm tớ."

"Tôi không tìm."

"Ồ." Ôn Mộc lập tức xám xịt, cảm thấy mất mát, khóe miệng Cố Thành Lâm thoáng giương lên rồi thấp giọng nói câu: "Ngớ ngẩn."

Cố Thành Lâm đi rồi, Đại Lưu liếc mắt nhìn Ôn Mộc: "Em với nó thân nhau lắm à?"

"Không tính là thân, bọn em là bạn học." Ôn Mộc không nhiều lời, dù sao Đại Lưu cũng rất ghét Cố Thành Lâm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!