Chương 13: (Vô Đề)

Ông Đinh Đinh lần đầu tiên sầu muộn là khi nhóc năm tuổi, nhóc nhớ rất rõ ràng, trong căn nhà cũ có cửa sổ hướng bắc.

Trong căn phòng nhỏ hẹp có bốn người ngồi, ba người lớn, một trẻ nhỏ, không ai để ý gì đến người bạn nhỏ đang thở phì phò kia.

Trên bàn ăn cũ kỹ hai món một canh, Ông Thư Quốc nhìn Ôn Mộc, Ôn Mộc bưng cái bát nhìn Cố Thành Lâm, Cố Thành Lâm đang thưởng thức món thịt bò xào khoai tây tự tay mình làm, không hề khiêm tốn chút nào mà cho điểm cao.

"Ôn Mộc, dùng cơm đi." Ông Thư Quốc không dùng đũa của mình, mà là đẩy cái đĩa sang hướng Ôn Mộc.

Sau khi được Cố Thành Lâm giải cứu, Ôn Mộc lại làm người phục vụ, bưng đồ ăn trong tay vào nhà, bị Ông Thư Quốc giữ lại, lần này Ôn Mộc không từ chối khéo nữa, cậu rất muốn nếm thử đồ ăn Cố Thành Lâm làm.

Ôn Mộc nói "Cảm ơn" với ông rồi gắp một miếng thịt bò bỏ vào miệng, sau khi nuốt xuống, hớn hở nói: "Ngon quá!"

"Đương nhiên." Cố Thành Lâm tiếp nhận đánh giá này.

"Con không thể khiêm tốn một chút sao?" Ông Thư Quốc nhấp một hớp canh.

"Chẳng lẽ không ngon à?" Cố Thành Lâm hỏi.

Ông Thư Quốc bị anh phản bác lại một câu, để đũa xuống: "Dù có ngon thì đó cũng là người khác khích lệ, tự mình nói, vô tình khiến người ta cảm thấy con ngông cuồng tự đại."

"Kệ người ta, sống đã mệt mỏi vậy rồi, con chẳng quan tâm người khác nhìn mình như thế nào." Cố Thành Lâm không để tâm.

"Con như vậy sau này làm sao sinh tồn trong xã hội?"

"Không phải đã sống đến mấy năm rồi sao?"

"Con." Ông Thư Quốc lúc này có biểu hiện giống như Ông Đinh Đinh, tức giận là cơ mặt phồng cả lên, "Tốt nhất là con đừng nói nữa."

"Đúng! Anh Thành Lâm đừng nói chuyện nữa!" Ông Đinh Đinh nhanh chóng phụ hoạ. echkidieu2029. wordpress. com

"Em ngứa da à?" Cố Thành Lâm nói xong gắp một miếng thịt bò thả vào bát Ông Đinh Đinh.

"Lần nào anh cũng nói em ngứa! Em không ngứa!" Ông Đinh Đinh ôm bát trốn, nhưng không né anh gắp cho.

"Không ngứa?"

"Không ngứa!"

"Vậy đi mở cửa sổ đi."

"Tại sao lại mở cửa sổ?" Ông Đinh Đinh tò mò hỏi.

Cố Thành Lâm: "Thả vài con muỗi vào là ngứa liền."

Ôn Mộc vừa ăn cơm vừa nghe ba người đấu võ mồm, Cố Thành Lâm lúc nói chuyện thì không biểu hiện gì, dù có cũng là cười lạnh trào phúng, hai ông cháu đối diện cũng chỉ là giận ngoài mặt, còn gắp rau cho anh, ăn xong bữa cơm, Ôn Mộc phát hiện, cậu vẫn không hiểu hết Cố Thành Lâm.

Lúc mới đầu cho là Cố Thành Lâm có bề ngoài lạnh lùng, nội tâm cũng lạnh lùng, dần dần cậu cảm thấy Cố Thành Lâm tuy rằng bề ngoài lạnh lùng, nhưng trong lòng ấm áp, nhưng sau đó, cậu phát hiện Cố Thành Lâm không chỉ có nội tâm ấm áp, biết chơi nhạc cụ còn biết nấu ăn, còn có một chút tinh quái. Cậu phát hiện mỗi khi ở chung với anh thêm một giây, cũng có thể phát hiện ra một con người khác của Cố Thành Lâm.

"Nhìn cái gì?"

Ôn Mộc chớp mắt hai lần, mới ý thức được cậu vẫn mải nhìn chằm chằm Cố Thành Lâm, nâng bát lên nói: "Không có gì."

Ăn xong cơm trưa, Ôn Mộc chủ động rửa chén, Cố Thành Lâm về phòng mình ngủ, lúc Ôn Mộc thu dọn Ông Thư Quốc băn khoăn: "Cứ để đó đi, lát ông tự rửa được mà."

"Không sao đâu ạ, con không thể ăn không ngồi không được." Ôn Mộc cười nói.

Ông Thư Quốc xoay bánh xe lăn, đi tới bên giường, tâm trạng thoạt nhìn rất tốt, bởi đã có tuổi, đuôi mắt sụp xuống, như là cười thần bí: "Ôn Mộc là bạn của Thành Lâm à?"

"Dạ… Bọn con là bạn học, hiện đang làm việc cùng nhau, cũng là đồng nghiệp." Ôn Mộc len lén bỏ thêm một mối quan hệ cho hai người.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!