1.
Ngày 5 tháng 6 năm 2013, CRRC lần thứ 4 khép lại tốt đẹp tại chặng Tân Châu, Dương Kế Trầm phá vỡ kỷ lục vòng đua nhanh nhất của thể thức 150cc tại trường đua quốc tế Tân Châu.
Anh cũng giành được chức vô địch tổng quan hàng năm, trở thành nhà vô địch CRRC về điểm tích lũy 8 năm liền.
Vào lúc fan hâm mộ vô cùng mong chờ thì trong buổi họp báo sau khi kết thúc trận đấu, Dương Kế Trầm lại tung ra một quả bom quyết định.
Anh đứng giơ cúp trên bục rồi cười với khán đài và hời hợt nói: "Dù tôi vẫn chưa đến 30 tuổi, nhưng đã đến lúc giải nghệ rồi."
Cả trường đua lặng thinh trong giây lát, sau đó bắt đầu náo động, ngay cả phóng viên, bình luận viên cũng chợt không biết phải nói sao, bởi trước đó chưa từng có manh nha gì về việc này.
Lúc Dương Kế Trầm tuyên bố chuyện này, Giang Nhiễm đang ngồi xem tường thuật trực tiếp trận đấu của anh trong văn phòng.
Phòng làm việc của cô không lớn, tổng cộng chỉ có 3 bàn, ngoài cô ra thì còn có hai cô giáo nữa.
Cả hai bọn họ đều dạy vũ đạo, bên cạnh văn phòng cũng là phòng vũ đạo, bên trong là âm nhạc sôi trào và mãnh liệt hòa cùng với tiếng bước chân có tiết tấu của người nhảy.
Giang Nhiễm nhìn hình ảnh anh cười khẽ trên màn hình, rồi tiện tay sửa soạn lại sách trên bàn một chút.
Dưới mặt bàn làm việc bằng kính là mấy tấm ảnh: Ảnh chụp hai người sau khi anh cầu hôn vào năm đó, ảnh cô và anh chụp lúc cô tốt nghiệp, và ảnh cưới được gửi tới từ một tháng trước.
Phòng vũ đạo bên kia truyền đến tiếng học sinh nói chuyện ồn ào, cô giáo vũ đạo Tiểu Lâm lau mồ hôi và đi tới: "Tiểu Nhiễm, cùng đi ăn đi, chờ tôi một chút."
"Được."
"Xem chồng thi đấu xong rồi à?"
"Ừ."
"Thi đấu thế nào?"
Giang Nhiễm dựa vào cạnh bàn rồi cười nói: "Không tệ lắm."
Cô giáo Tiểu Lâm rửa mặt rồi cười: "Cô lại khiêm tốn rồi, chắc chồng cô lại đoạt chức vô địch đúng không, đúng là không tầm thường.
Này, hai người đã đăng kí kết hôn rồi, bao giờ mới tổ chức hôn lễ thế?"
Giang Nhiễm cầm phiếu ăn rồi ra khỏi văn phòng với cô giáo Tiểu Lâm: "Sớm thôi, đến lúc đó sẽ gửi thiệp mời cho cô."
Sau Tết bọn họ đã đi đăng kí kết hôn, vì là ngày làm việc đầu tiên sau kì nghỉ nên có nhiều người tới cục dân chính.
Rất nhiều cặp vợ chồng coi đây là khởi đầu tốt đẹp của năm mới, nhưng bọn họ lại không như vậy, lần đăng kí kết hôn này của họ có hơi vội vàng.
Ngày nghỉ của Dương Kế Trầm rất ngắn, vừa qua nghỉ Tết anh đã phải vội vàng chạy về Bắc Thành để bắt đầu việc huấn luyện và thi đấu của năm mới.
Thời gian đi đăng kí kết hôn này cũng là cấu ra từ đó, sau khi đăng kí xong xuôi, anh phải lên chuyến bay đi Bắc Thành ngay.
Hai người phải xếp hàng một lúc lâu trong trời Đông giá rét, vì đẹp mà Giang Nhiễm ăn mặc phong phanh.
Tay chân cô đều lạnh buốt, sau còn phải núp ở cổng chính của cục dân chính mà run lẩy bẩy.
Dương Kế Trầm nói chuyện điện thoại xong và xoay người đã trông thấy cô như vậy nên vừa thương mà vừa buồn cười.
Anh không nhanh không chậm trêu ghẹo: "Cảm giác không mặc quần thun bên trong thế nào? Thôi đừng làm cô giáo nữa, đi diễn kịch là được rồi.
Diễn vai cô bé bán diêm ấy, bảo đạo diễn là em có kinh nghiêm thực tế."
Giang Nhiễm xoa tay hà hơi mà không thèm để ý đến anh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!