Tháng 11 ở Úc đang là mùa Xuân, nhiệt độ trong mùa này rất dễ chịu, chỉ cần mặc áo sơ mi và quần thôi là đủ rồi.
Giang Nhiễm đi Sydney, mà Dương Kế Trầm thi đấu ở đảo Philip – Melbourne.
Bọn họ cách nhau hơn 800 cây số, lái xe cũng phải mất khoảng 8 – 9 tiếng.
Tuổi nghề của Giang Nhiễm chưa đủ để lên sân khấu chính biểu diễn, nhưng vì được cô giáo khó tính kia coi trọng nên cô có thể đứng cạnh lật bản nhạc giúp nghề sĩ dương cầm.
Lúc cô giáo khó tính kia nói chuyện lưu loát bằng tiếng Anh với mấy nghệ sĩ biểu diễn kia, Giang Nhiễm mới phát hiện cô giáo này tẩm ngẩm tầm ngầm mà đấm chết voi.
Khi Giang Nhiễm kể chuyện lật bàn này cho Dương Kế Trầm, anh đã cười thật lâu.
Lúc Dương Kế Trầm gọi điện cho cô cũng là lúc anh vừa chạy xong vài vòng, cả người đổ đầy mồ hôi.
Anh bỏ mũ bảo hiểm xuống để hóng mát, khi nghe cô gái nhỏ kể chuyện ở đầu kia thì hơi dở khóc dở cười.
Dương Kế Trầm cà lơ phất phơ nói: "Việc này cũng nhẹ nhàng, ngón tay của bảo bối chúng ta linh hoạt lại có lực, lật vài trang bản nhạc có là gì."
"Anh lại nói lung tung."
Giang Nhiễm ở đầu bên kia cười tới ngọt ngào, trong giọng nói còn có thêm mấy phần hờn dỗi.
Anh gọi cô là Tiểu Nhiễm, đồ ngốc, bé heo, rồi cũng gọi cô là bảo bối và vợ, đương nhiên mấy biệt danh dỗ ngon dỗ ngọt phía sau còn phải xem tâm trạng của anh.
Nhưng giọng anh khàn khàn gợi cảm là thế, mỗi lần gọi như vậy đều khiến Giang Nhiễm thấy lâng lâng.
Dương Kế Trầm đặt khuỷu tay lên bục bên cạnh, người hơi lùi ra sau.
Cảnh xuân tươi đẹp, trong không khí đều là hương thơm tươi mát, từng chiếc xe vút qua trên đường đua.
Anh híp híp mắt nhìn, rồi ánh mắt rơi vào Tưởng Long, cậu ta là số 24.
Thiếu niên cuồng vọng lại tự đại giống như thằng nhóc bị làm hư, chỉ không cẩn thận một chút là sủa bậy nói càn.
Người này tuy có thực lực, nhưng vẫn chưa đủ để đứng ở đây.
Tưởng Long đứng thứ 3 từ dưới lên trên đường đua xuất phát, sau một hồi ganh đua lên xuống mà cậu ta vẫn không chen được lên phía trước, rồi xuất phát ở điểm nào thì vẫn về đích ở hạng đó.
Dương Kế Trầm uống ngụm nước rồi hỏi Giang Nhiễm: "Ngày kia đến xem thi đấu không?"
Giang Nhiễm: "Anh đoán xem."
Dương Kế Trầm cúi đầu cười một tiếng: "Bây giờ cũng chơi trò này với anh rồi?"
Khi đó Giang Nhiễm hỏi anh cái gì, anh đều nói em đoán xem, khiến cô luôn tiến thoái lưỡng nan.
Kể cả mùa hè năm đó cũng vậy, cô hỏi anh thật sự thích cô sao, ánh mắt của cô gái nhỏ còn mong mỏi vô cùng, vậy mà anh lại suy nghĩ một chút rồi nói câu "em đoán xem".
Vì câu nói đó mà cô tức tới xù lông trừng mắt, chỉ thiếu cho anh hai cái tát nữa mà thôi.
Giang Nhiễm lặp lại: "Anh đoán xem."
Dương Kế Trầm lười biếng nói: "Thế quên đi, vé vào cửa anh cho người khác, em lật bản nhạc cho tốt đi nhé."
Giang Nhiễm sốt ruột: "Em đến! Nói với cô giáo rồi!"
"Thế à… Vậy được, cho em vé."
…
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!