Chương 92: Đợi Anh Thêm Chút Nữa Nhanh Thôi

Đầu tháng 9, người nhà họ Quý đến, Quý Vân Tiên đi Úc theo như kế hoạch ban đầu.

Ngày Quý Vân Tiên đi, mặt trời ở Chiết Châu thật chói chang.

Cô ấy bước xuống lầu với vẻ mặt mờ mịt, trán rịn ra một tầng mồ hôi mỏng, còn Giang Nhiễm nhẹ nhàng nắm lấy tay của Quý Vân Tiên.

Cô ấy nói một câu mà lần nào Giang Nhiễm nghĩ lại cũng thấy sợ.

Quý Vân Tiên nhìn Giang Nhiễm rồi bình tĩnh nói: "Tao lại cô độc rồi, có lẽ về sau cũng luôn cô độc thế này.

Tiểu Nhiễm, tao không biết bây giờ tao đứng ở đây còn có ý nghĩa gì nữa."

Cô ấy không biết giờ phút này bản thân còn hít thở, trái tim còn đập, và mọi hành động của bản thân còn ý nghĩa gì nữa.

Quý Vân Tiên không đợi Giang Nhiễm nói gì mà lại cười.

Cô ấy nói: "Tao đi đây, sang bên kia sẽ liên lạc với mày."

Cô ấy ôm Giang Nhiễm, dùng sức mà ôm lấy, sau đó hít sâu một hơi và lên xe.

Giang Nhiễm nhìn chiếc xe kia lái ra khỏi tiểu khu và biến mất trên đường.

Mặt trời chói mắt chiếu xuống khiến cả người khó chịu, mà Giang Nhiễm cũng ngơ ngẩn.

Cô đứng ở đó một lúc, rồi cũng không biết nên làm gì tiếp.

Theo thời gian, bọn họ vẫn tiếp tục bước về phía trước, còn Trương Gia Khải sẽ mãi mãi lưu lại sân bay đó.

Tất cả hơi thở và nụ cười của anh ấy, đều lưu lại nơi đó.

Giang Nhiễm nhìn quanh tiểu khu một vòng, sau đó đút hai tay vào túi áo khoác mỏng và chậm rãi trở về.

Trời Thu ngày càng rõ nét, Giang Nhiễm bắt đầu cuộc sống năm 2 đại học.

Tháng 10 Dương Kế Trầm đi Tây Ban Nha một chuyến, Giang Nhiễm có gọi video để trò chuyện với anh mấy lần, cô còn đùa bảo anh dẫn thêm một con trâu về.

Dương Kế Trầm nói: "Mang cho em roi trâu thì sao?"

Anh không thay đổi chút nào, cách nói chuyện vẫn biếng nhác như vậy, thỉnh thoảng lại độc miệng và thích trêu cô.

Trêu đùa qua đi, có thế nào Giang Nhiễm cũng sẽ thất vọng và thể hiện nhung nhớ, rồi chỉ hận không thể lôi anh ra từ màn hình.

Dương Kế Trầm lại không bỏ qua cơ hội trêu cô nào, mỗi lúc như thế anh sẽ cười hỏi: "Bây giờ hối hận rồi?"

Hối hận vì ủng hộ anh vô điều kiện, vì để anh đi, sau đó một mình chờ đợi và nhung nhớ đau khổ nơi đó.

Nhưng Giang Nhiễm thường thản nhiên và dịu dàng nói: "Có gì mà hối hận, còn anh nhớ chú ý an toàn đấy."

Anh có vài cuộc thi ở nước ngoài, mỗi khi thi gì Dương Kế Trầm đều nói trước với cô, như vậy Giang Nhiễm sẽ mở máy tính xem tường thuật trực tiếp, chỉ là lần nào cũng luôn lo lắng thấp thỏm mà thôi.

Núi cao còn có núi cao hơn, anh thi đấu bên ngoài không phải đánh đâu thắng đó, thỉnh thoảng thành tích cũng không quá lý tưởng.

Nhưng Giang Nhiễm thấy cũng không có gì, càng khó có được là trạng thái của Dương Kế Trầm khá tốt, mỗi khi như vậy, anh vẫn rất bình tâm.

Anh nói với Giang Nhiễm: "Chẳng qua là mấy cuộc thi nhỏ thôi, coi đó là luyện tập, chỉ có luyện tập nhiều mới biết mình thuộc trình độ nào, về sau có thể đạt được thứ hạng nào."

Anh nói về sau là MotoGP.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!