Chương 91: Motogp Và Danh Hiệu Tay Đua Vô Địch Trung Quốc Dương Kế Trầm Tôi Đều Muốn

Chỉ có Trịnh Phong và Dương Kế Trầm biết chuyện này, không nói cho mấy người Chu Thụ, không nói cho Quý Vân Tiên và Giang Nhiễm, cũng không thông báo rộng rãi.

Tựa như lời Chúc Tinh nói, quên đi thôi, không còn cách nào khác.

Đây là chuyện quên đi thôi, chuyện không còn cách nào khác.

Dương Kế Trầm và Trịnh Phong đã xem video Trương Gia Khải thi đấu một lần, tay đua Châu Âu đã va chạm với Trương Gia Khải trên đoạn đường thẳng tắp bên kia.

Đặc điểm chính của Isle Man Of TT là tốc độ cao, khu vực hiểm, hao tổn sức chịu đựng, tinh thần và thể lực.

Đó là vòng chạy thứ 5 của bọn họ, không khó để thấy lúc ấy Trương Gia Khải đã hơi buông lỏng.

Khi tay đua kia như vô tình hay cố ý đâm vào từ phía sau, như vậy Trương Gia Khải muốn tránh đi cũng đã không kịp, cả người và xe của anh ấy đều bay ra ngoài.

Sau khi người và xe bay ra ngoài va vào núi thì lại đập ngược trở lại đường đua, đã vậy còn bị kéo lê một khoảng dài trên đường đua, sau cùng là nằm lẫn trong đống đá vụn.

Tay đua Châu Âu kia cũng ngã xuống một bên, nhưng chỉ bị lật xe và có vết thương ngoài da mà thôi.

Sau khi Trịnh Phong xem xong, ông dừng hình lại rồi chỉ vào người trong đó: "Có lẽ cậu không biết người này, các cậu không lăn lộn trong giới Isle Of Man TT nên không biết, nhưng tôi biết.

Hắn nổi danh là tên rác rưởi của Isle Of Man TT, đưa tiền thì việc gì cũng làm ra được.

Người ngoài nghề không nhìn ra, nhưng cậu hiểu chứ?"

Lúc xem đoạn video này là ngày đầu tiên sau khi xử lý hậu sự của Trương Gia Khải.

Dương Kế Trầm đã không ngủ ngon 5 – 6 ngày liền, hoặc là nói anh vốn không chợp mắt nổi.

Mỗi khi nhắm mắt lại rồi sẽ tỉnh ngay, dù chỉ một động tĩnh nhỏ thôi cũng sẽ tỉnh lại.

Giấc ngủ của anh không sâu, quầng mắt cũng đã có vệt xanh nhàn nhạt, ánh mắt càng tan rã.

Nếu muốn nhìn rõ gì đó còn phải thật tập trung và cẩn thận đánh giá mới được.

Dương Kế Trầm thấy miệng mình khô khốc, anh sờ lên bao thuốc lá nhưng trong đó đã trống không.

Anh đưa tay bóp huyệt Thái dương và khàn giọng nói: "Bọn họ mưu đồ cái gì?"

Trịnh Phong: "Hai năm nay đứa nhỏ Gia Khải này không tệ chút nào, ngoài cậu ra, trước kia cậu ấy cũng là tay đua được tôi xem trọng.

Lần này các cậu đều lọt vào đội tuyển quốc gia, cậu được bên Nhật mời sang huấn luyện, chỉ còn lại cậu ấy và người của Hải Lăng.

Tôi đã nói với cậu từ sớm rồi, tham dự MotoGP, có được danh hiệu tay đua vô địch Trung Quốc sẽ vinh dự tới mức nào."

"Vì thứ đó?" Dương Kế Trầm thấp giọng cười nhạo một tiếng.

Anh cười tới trào phúng.

Giống như đang giễu cợt bọn họ, lại như đang tự giễu chính mình.

Dương Kế Trầm đã sớm nghĩ đến những chuyện này, chỉ là vẫn không nhịn được mà hỏi.

Anh muốn xác định xem có đúng là như vậy không, hay đó chỉ là vọng đoán của anh.

Trịnh Phong không nghe ra nên nói: "Tôi cũng đã nói với cậu Thịnh Đàm là hạng người gì rồi.

Chuyện này đừng nói ra bên ngoài, tránh cho mấy đứa nhỏ kia khó chịu trong lòng.

Cậu cũng biết đấy, dù sao cũng không tìm được nhược điểm nào, chuyện này chỉ có thể là không may."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!