Tang lễ của Trương Gia Khải được cử hành ở nhà tang lễ lớn nhất Chiết Châu, người đến đưa tiễn không nhiều, chỉ có một số người bạn trong đội xe mà thôi.
Lúc Trịnh Phong và mấy người Chu Thụ đến thì đã là sáng hôm sau, bọn họ đều đã một đêm không ngủ.
Chu Thụ giúp Dương Kế Trầm xử lý các việc liên quan trong tang lễ.
Chu Thụ nói: "Anh, có phải chúng ta kết thúc rồi không?"
Dương Kế Trầm: "Không."
"Gia Khải ra đi đột ngột, Chi Hạ ngồi tù, chỉ còn thừa lại ba người chúng ta, như vậy chính là kết thúc rồi."
Tất thảy đều thay đổi, ý nghĩa cũng thay đổi, trở nên không còn gì nữa.
Dương Kế Trầm đưa tay bóp mi tâm, anh nói bằng giọng trầm thấp đầy mỏi mệt: "Đừng nói nữa."
Chu Thụ hít mũi một cái: "Gia Khải được vào đội tuyển quốc gia, em và Hạ Quần vui biết mấy, thậm chí còn mừng hơn lúc anh được vào.
Cậu ấy rất liều lĩnh, năng lực cũng đủ.
Ngày ấy cậu ấy gọi điện tới nói được thẻ xanh của Isle Of Man TT, khi ấy em và Chu Thụ còn đốt pháo chúc mừng.
Anh biết không, đó là cuộc thi nhiều người Trung Quốc mơ cũng không được.
Nhưng bây giờ em thà rằng cậu ấy không đi thi.
Chúng ta đã quen nhau bao nhiêu năm rồi, bao nhiêu năm rồi… Em đã không đếm được nữa.
Anh nói xem, cậu ấy sống tốt như thế, sống tốt như thế mà sao lại chết?"
Anh ấy không phải đi rồi, mà là chết rồi.
Dương Kế Trầm và Chu Thụ đứng bên ngoài nhà tang lễ, nắng sớm ngày hè thấu triệt mà sáng tỏ chiếu xuống khiến cả người bọn họ đổ mồ hôi.
Dương Kế Trầm châm điếu thuốc, nhưng không trả lời Chu Thụ.
Chu Thụ không buông tha: "Tại sao lại chết, thiếu cánh tay gãy cái chân, anh em chúng ta vẫn có thể nuôi cậu ấy cả đời.
Diêm Vương đúng là biết chọn người."
Chu Thụ bực bội phát tiết vài câu rồi đá lên cây một đạp, thân cây rung lên khiến mấy chiếc lá rơi xuống.
Dương Kế Trầm rũ mắt mà rít hết hơi thuốc này tới hơi thuốc khác, nếu nhìn kĩ sẽ thấy tay anh đang hơi run lên.
Chu Thụ lau mặt, anh ấy nói bằng giọng nghẹn ngào: "Cậu ấy như vậy thì đâu xứng với chúng ta, đâu xứng với Vân Tiên.
Để lại tất cả rồi ra đi như thế không phải tác phong của cậu ấy."
Trả lời anh chỉ có gió nhẹ chầm chậm, mà thế giới này lại vẫn ngập tràn ánh sáng tươi mới.
Sáng rỡ tới mức bọn họ không biết phải dùng từ gì để hình dung.
…
Quý Vân Tiên không nói một câu trong toàn bộ tang lễ.
Cô ấy cứ đi theo như cái xác không hồn, thậm chí còn không nhìn Trương Gia Khải lấy một lần, hoặc phải nói là cô ấy đang gắng sức không nhìn anh.
Trương Gia Khải bị văng ra từ tốc độ cao rồi va phải núi, cả mô
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!