Chương 9: (Vô Đề)

Trong siêu thị vẫn người đến người đi, thân hình cao lớn của Dương Kế Trầm lại ở ngay trước mắt, như thể vừa ngước mắt lên sẽ cộc vào trán của anh vậy.

Đáng yêu…

Đây là lần đầu tiên trong đời Giang Nhiễm được nghe con trai khen mình như thế.

"Ô Yang, đây là bạn gái nhỏ của mày đấy à?"

Trong lúc Giang Nhiễm còn đang nghĩ tìm hố nào để chui xuống, thì bên cạnh bỗng truyền đến một giọng nói vô lại. Lúc ngước mắt lên nhìn thì người nói quả thật cũng vô lại như thế.

Gã đàn ông kia cạo đầu hình âm dương, tai phải đeo một khuyên hình chữ thập, còn đôi mắt nho nhỏ của hắn đang không ngừng đánh giá bọn họ.

Gã kia đến gần rồi tựa lên tủ lạnh: "Giữa chốn đông người thế này mà cũng liếc mắt đưa tình à? Đây là em gái nhỏ Lão Ngũ nói hả? Dương Kế Trầm, mày được đấy, bây giờ khẩu vị thanh đạm thế rồi à? Hay là chỉ lừa được mấy em gái học sinh thôi?"

Dương Kế Trầm hơi nhếch mắt nhìn người tới. Biểu cảm của anh hơi lạnh xuống, giọng điệu vẫn phách lối như trước: "Tao còn tưởng là ai, thì ra là Lục công tử đợt trước suýt ngã gãy chân à."

Lục Tiêu từng có gia cảnh giàu có, nhưng sau khi bố hắn qua đời thì vốn liếng ngày càng tệ. Lục Tiêu này cờ bạc thối nát nên cũng nhanh chóng thua sạch tiền. Những tên bạn xấu chó má kia thường gọi gã là Lục công tử, nhưng tới chỗ mấy người Dương Kế Trầm, thì cái danh này lại trở thành thứ để họ châm chọc Lục Tiêu.

Trong trận đấu tranh giải ở Giang Châu 2 tháng trước, Lục Tiêu từng có ý vượt qua Dương Kế Trầm ở khúc cua. Hắn định thừa thế xông lên nhưng không ngờ cả người và xe lại văng ra ngoài hơn 10 mét. Cơ chân của hắn bị thương nhẹ, bác sĩ nói nếu bị văng mạnh hơn chút nữa thì sẽ bị gãy xương.

Vì cú văng ra ngoài này mà hắn không dành được cả vị trí thứ hai, rồi mau chóng trở thành trò cười cho người trong nghề. Các tiêu đề tin tức đều viết: Lục Tiêu muôn đời về nhì không cam lòng bị áp bức, nhưng vẫn khó có thể vượt được Dương Kế Trầm. Tiêu đề nhỏ thì là: Văng ra quá nhục nhã, luôn miệng chửi rủa.

Lục Tiêu nghe Dương Kế Trầm nói xong thì hận đến nghiến răng. Hắn nghĩ đến chuyện gì đó rồi cười gằn, để lộ mặt cười hữu nghị: "Trêu bạn gái nhỏ của mày vài câu mà mày đã đâm vào lưng tao thế rồi à? Cưng đến thế hả? Đúng là hiếm có nhỉ, rốt cuộc trên người em gái này có chỗ nào hấp dẫn mày thế? Nghe nói Lão Ngũ muốn người mà mày cũng không chịu."

Lục Tiêu đi về phía trước, xích lại gần Giang Nhiễm và nói lời bỉ ổi: "Hay là… giỏi lên giường? Cũng đúng, mấy em chúng ta chơi có ai mà XX không rộng toác, chỉ làm mấy em còn non này mới sướng thôi."

Lục Tiêu thấy mặt Giang Nhiễm đỏ lên thì càng ngông cuồng hơn, lại càng có chút hương vị của trả thù.

Một tay của Dương Kế Trầm đặt lên xe đẩy, một tay khoác lên vai của Giang Nhiễm, rồi như cười như không mà nhìn Lục Tiêu.

Anh nói: "Nghe nói mấy ngày trước con gái Tưởng Hổ đá mày à? Làm sao, bây giờ không có chỗ xả giận nên đến quấy rối người của tao?"

"Đ*." Lục Tiêu chửi nhỏ một tiếng, đôi mắt nhỏ lại ra sức trợn lên.

Tưởng Hổ làm về linh kiện mô

-tô, ông ta có một con gái bảo bối cặp với Lục Tiêu chưa được mấy ngày thì đã đá hắn. Cô ta còn nói với người ngoài là phương diện kia của Lục Tiêu không được, khiến hai hôm trước hắn ra ngoài đều bị người khác trêu chọc.

Dương Kế Trầm còn nói: "Kết hợp với lời vừa rồi của mày, tức là con gái Tưởng Hổ vô vị? Lời này mà Tưởng Hổ nghe được thì sẽ lột da mày đấy."

Dương Kế Trầm cười rất khinh miệt, anh vốn không đặt hắn vào mắt. Dù hắn vừa nói lời khó nghe nhưng lại như không tổn hại đến anh một tơ một hào, còn người kia thì lại giận tím tái mặt mũi.

Lông mày của Lục Tiêu run lên, cảm giác bị người áp bức trong lòng lại dâng lên. Dù hắn làm gì hay nói gì thì Dương Kế Trầm cũng mãi mãi đứng thứ nhất, tuy một khắc trước hắn còn đắc chí nắm giữ thứ đó trong tay.

Lục Tiêu bật cười rồi vẫn khinh khỉnh như trước.

Dương Kế Trầm rũ mắt nhìn Giang Nhiễm, ánh mắt anh đã rét lạnh thêm mấy phần, ngoài cười nhưng trong không cười nói với Lục Tiêu: "Lão Lục, mày nói thử xem, mày làm bạn gái tao không vui, lát nữa tao lại phải dỗ. Mày thế này là kiếm việc cho tao làm đúng không?"

"Tao đâu dám kiếm việc cho mày làm."

"Thế hả?"

Dương Kế Trầm nhìn chằm chằm hắn rồi nói: "Lục Tiêu, mày nói xem, có phải chúng ta nên tính nợ không?"

Mỗi câu mỗi chữ của anh đều rất nặng, tất cả đều trầm xuống khiến lòng người run rẩy, vừa giống uy hiếp lại vừa giống nhắc nhở.

Lục Tiêu nghe vậy thì hơi giật mình.

Lục Tiêu: "Mày thế là có ý gì?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!